Chương 3: Chương 3: Đấu Trí Trưởng Lão Ngoại Môn
Gió đêm rít gào qua khe núi, mang theo mùi máu tanh nồng đậm.
Mạc Phàm bước nhanh trong rừng rậm, tay siết chặt chuôi kiếm còn vương máu nóng. Hắn vừa kết liễu Triệu Khương và Vương Lực. Cơn giận chưa tan, nhưng lý trí thúc giục hắn phải rời khỏi đây ngay lập tức.
Đột ngột, một luồng áp lực khổng lồ từ trên trời giáng xuống, nặng tựa thái sơn.
Không khí xung quanh như đông cứng lại. Cây cối rên rỉ, lá rụng rào rào.
"Trúc Cơ kỳ!" Mạc Phàm biến sắc, bước chân khựng lại.
Từ trong bóng tối, một bóng người đáp xuống nhẹ nhàng như một chiếc lá, nhưng sát khí tỏa ra lại khiến người ta ngột ngạt. Đó là Hứa Đồng, trưởng lão ngoại môn Thanh Vân Tông, cũng là chỗ dựa lớn nhất của Triệu Khương.
Hứa Đồng nhìn lướt qua hai cái xác không còn nguyên vẹn trên mặt đất, rồi dời ánh mắt lạnh lùng, tràn đầy sát ý sang Mạc Phàm.
"Ngươi giết bọn chúng?" Giọng Hứa Đồng trầm thấp, ẩn chứa uy áp khiến linh lực trong người Mạc Phàm ngưng trệ.
Mạc Phàm không đáp, chỉ âm thầm vận chuyển linh lực, chuẩn bị liều mạng. Hắn biết, giải thích với kẻ mạnh là điều ngu xuẩn nhất.
"Chỉ là một phế vật Luyện Khí tầng chín, lại dám sát hại đệ tử của ta." Hứa Đồng hừ lạnh một tiếng, tay phải phất nhẹ.
Một luồng linh lực hóa thành bàn tay khổng lồ, mang theo cuồng phong thổi quét tới.
Mạc Phàm gầm lên một tiếng, chém ra một kiếm mạnh nhất. Nhưng khoảng cách giữa Luyện Khí và Trúc Cơ như rãnh trời. Kiếm khí của hắn dễ dàng bị đập tan. Bàn tay linh lực nện thẳng vào ngực hắn.
Bùm!
Mạc Phàm bay ngược ra sau, đập mạnh vào vách đá. Tiếng xương sườn gãy vụn vang lên giòn giã. Hắn phun ra một ngụm máu lớn, lục phủ ngũ tạng như bị đảo lộn.
Hứa Đồng bước đến, dẫm mạnh lên ngực Mạc Phàm, nghiền nát chút hy vọng kháng cự cuối cùng.
"Nói. Bảo vật tụi nó tìm được ở đâu? Giao ra, ta cho ngươi một cái chết toàn thây." Hứa Đồng lạnh lùng hỏi. Lão đến đây không chỉ để báo thù, mà quan trọng hơn là vì món hời mà Triệu Khương từng nhắc tới.
Mạc Phàm ho ra máu, khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười đầy giễu cợt.
"Muốn biết sao? Xuống địa ngục mà hỏi."
"Tìm chết!"
Hứa Đồng mắt lóe sát cơ, chân lực đột ngột bộc phát.
Rắc!
Lồng ngực Mạc Phàm sụp đổ hoàn toàn. Tim hắn vỡ nát. Tầm nhìn nhanh chóng tối đen.
Cái chết ập đến.
***
"Hộc!"
Mạc Phàm bừng tỉnh, bật dậy từ trên chiếc giường gỗ mục nát. Hắn thở dốc, hai tay run rẩy ôm lấy ngực. Cảm giác đau đớn tột cùng khi tim bị giẫm nát vẫn còn vô cùng chân thật.
Nhưng ngực hắn hoàn toàn lành lặn. Linh lực trong cơ thể vẫn dồi dào ở mức Luyện Khí tầng chín.
Nghịch Thiên Luân Hồi Ấn!
Hắn đã sống lại. Quay về thời điểm ba ngày trước khi bị Hứa Đồng giết.
Đầu Mạc Phàm nhói đau kịch liệt, linh hồn như bị một lưỡi dao vô hình gọt giũa. Đây là cái giá phải trả của việc luân hồi. Nhưng ánh mắt hắn không hề có sự sợ hãi, chỉ có sự lạnh lẽo thấu xương.
"Hứa Đồng… Trúc Cơ kỳ sơ kỳ." Mạc Phàm lẩm nhẩm.
Hắn biết rõ, nếu cứ thế này mà trốn chạy, Hứa Đồng sớm muộn cũng sẽ tìm ra hắn dựa vào bí thuật theo dõi của tông môn. Muốn sống, hắn phải giết Hứa Đồng trước. Nhưng làm sao một Luyện Khí tầng chín có thể giết được một Trúc Cơ kỳ?
Mạc Phàm nhắm mắt, lục lọi ký ức của kiếp trước.
Lúc Hứa Đồng lục soát xác hắn, lão từng lẩm bẩm một câu: "Đáng tiếc, vẫn không đủ tiền mua viên Hóa Cơ Đan kia. Nếu có gốc U Minh Chiêu Hồn Thảo của lão già Tào Phong thì tốt biết mấy…"
Mạc Phàm mở mắt, tia sáng lạnh lẽo lóe lên.
Tào Phong! Trưởng lão chấp pháp ngoại môn, Trúc Cơ kỳ hậu kỳ, thực lực áp đảo Hứa Đồng, và cũng là kẻ thù không đội trời chung của lão ta.
Điều quan trọng nhất là, Mạc Phàm biết một bí mật mà kiếp trước nửa năm sau mới bị bại lộ: Hứa Đồng chính là kẻ đã lén trộm gốc U Minh Chiêu Hồn Thảo cực kỳ quý giá của Tào Phong, nhưng chưa kịp tẩu tán thì đã bị Tào Phong nghi ngờ.
"Muốn chơi ta? Để xem ai chơi ai." Mạc Phàm cười lạnh, đứng bật dậy.
***
Chấp Pháp Đường ngoại môn.
Tào Phong ngồi trên ghế cao, sắc mặt âm trầm như nước. Gần đây lão mất ăn mất ngủ vì gốc U Minh Chiêu Hồn Thảo quý hơn mạng sống bị mất trộm. Kẻ trộm ra tay quá sạch sẽ, không để lại dấu vết.
"Đệ tử ngoại môn Mạc Phàm, cầu kiến trưởng lão." Một giọng nói bình thản vang lên từ ngoài cửa.
Tào Phong nhíu mày. Một đệ tử ngoại môn phế vật lại dám đến đây vào lúc này?
"Có việc gì? Nói mau, ta không có thời gian rảnh." Tào Phong gầm gừ, uy áp Trúc Cơ hậu kỳ vô tình tiết ra khiến không khí trong sảnh nặng nề.
Mạc Phàm bước vào, thần thái tự nhiên, không hề bị ảnh hưởng bởi uy áp. Hắn chắp tay, đi thẳng vào vấn đề: "Đệ tử biết kẻ trộm U Minh Chiêu Hồn Thảo của trưởng lão là ai."
Oanh!
Tào Phong đứng bật dậy, một luồng khí thế bùng nổ, ép thẳng về phía Mạc Phàm. "Ngươi nói cái gì? Nói láo, ta sẽ băm vây ngươi!"
Mạc Phàm vẫn đứng thẳng như tùng, thản nhiên nói: "Kẻ trộm chính là trưởng lão ngoại môn Hứa Đồng. Hiện tại, gốc dược thảo đó đang được hắn giấu trong mật thất dưới gầm giường ngủ, được phong ấn bằng một tấm bùa ẩn khí cấp hai."
Tào Phong nheo mắt, sát khí cuồn cuộn. "Hứa Đồng? Ngươi lấy thông tin này từ đâu? Hắn là trưởng lão, sao có thể làm chuyện này?"
"Đêm mười lăm trăng tròn, hắn dùng Quy Tức Đan lẻn vào dược viên của ngài. Đệ tử vô tình đi ngang qua và nhìn thấy. Trưởng lão nếu không tin, chỉ cần dẫn người đến lục soát mật thất của hắn là rõ. Nhưng phải nhanh, vì nghe nói hắn đang liên hệ với chợ đen để bán nó vào ngày mai."
Tào Phong nhìn chằm chằm Mạc Phàm. Sự bình tĩnh đến kỳ lạ của tên đệ tử này khiến lão sinh nghi, nhưng những chi tiết về Quy Tức Đan và vị trí mật thất lại quá chân thật. Lão không thể không tin.
"Nếu ngươi nói thật, ta sẽ thưởng lớn. Nhưng nếu ngươi dám mượn tay ta để hại người, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết." Tào Phong lạnh giọng đe dọa.
Mạc Phàm cười nhạt: "Đệ tử không ngu ngốc đến mức đem mạng mình ra đùa. Tuy nhiên, đệ tử muốn một điều kiện."
"Ngươi dám ra điều kiện với ta?" Tào Phong tức giận cười ngược.
"Đệ tử muốn một viên Trúc Cơ Đan và năm mươi viên hạ phẩm linh thạch. Đối với trưởng lão, thứ này không thấm vào đâu so với U Minh Chiêu Hồn Thảo. Hơn nữa, sau khi Hứa Đồng chết, túi trữ vật của hắn chắc chắn sẽ thuộc về ngài." Mạc Phàm bình thản ra giá.
Tào Phong nhìn Mạc Phàm bằng ánh mắt khác. Tên nhóc này gan to bằng trời, nhưng lại vô cùng quyết đoán và thông minh.
"Được! Nếu tìm thấy U Minh Thảo, ta cho ngươi Trúc Cơ Đan và linh thạch. Đi theo ta!"
***
Đêm khuya, gió lạnh thấu xương.
Tại phủ đệ của Hứa Đồng.
Lão đang ngồi trong mật thất, ánh mắt tham lam nhìn gốc dược thảo màu tím đen tỏa ra luồng khí âm u trên bàn.
"Chỉ cần bán được thứ này, viên Hóa Cơ Đan kia sẽ thuộc về ta. Trúc Cơ trung kỳ chỉ là chuyện sớm muộn!" Hứa Đồng cười đắc ý.
Bùm!
Cánh cửa mật thất đột ngột bị một lực lượng kinh hoàng đánh nát vụn. Đá tảng bay tứ tung.
"Hứa Đồng! Lão cẩu nhà ngươi gan to bằng trời!" Một tiếng gầm như sấm truyền vào.
Hứa Đồng kinh hoàng bật dậy, nhanh tay thu gốc dược thảo vào túi trữ vật, nhưng đã quá muộn. Tào Phong đã dẫn theo vài tên chấp pháp đệ tử lao vào, vây kín căn phòng.
Nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt của Hứa Đồng và tàn dư âm khí của U Minh Thảo chưa kịp tan hết trong không khí, Tào Phong lập tức hiểu ra tất cả.
"Tào… Tào trưởng lão? Đêm hôm khuya khoắt ngài đến đây làm gì?" Hứa Đồng cố giữ bình tĩnh, mồ hôi hột chảy ròng ròng.
"Chết đến nơi còn giả vờ! Giao túi trữ vật ra đây!" Tào Phong không nói nhảm, trường kiếm trong tay vung lên, kiếm khí màu lam hóa thành một con rồng nước lao thẳng về phía Hứa Đồng.
"Tào Phong! Ngươi khinh người quá đáng!"
Biết không thể chối cãi, Hứa Đồng cắn răng, rút ra một thanh đại đao, liều mạng chống trả.
Hai cường giả Trúc Cơ đại chiến bộc phát. Linh lực va chạm ầm ầm, phá hủy toàn bộ phủ đệ. Đất đá bay mù mịt, tiếng binh khí va chạm chói tai vang vọng cả một góc ngoại môn Thanh Vân Tông.
Mạc Phàm đứng núp trong bóng tối cách đó không xa, lạnh lùng quan sát cuộc chiến.
Hứa Đồng chỉ mới Trúc Cơ sơ kỳ, lại đang chột dạ. Tào Phong đã là Trúc Cơ hậu kỳ, nổi tiếng sát phạt quyết đoán. Kết cục trận chiến này đã được định đoạt từ trước.
"Phập!"
Sau hơn mười hiệp đấu kịch liệt, trường kiếm của Tào Phong như một tia chớp xuyên qua màn sương máu, đâm thẳng vào ngực Hứa Đồng.
"Ngươi… làm sao ngươi biết…" Hứa Đồng trợn tròn mắt, nhìn Tào Phong với vẻ mặt không thể tin nổi. Lão không hiểu vì sao kế hoạch hoàn hảo của mình lại bị phát hiện.
Tào Phong lạnh lùng rút kiếm, đạp xác Hứa Đồng xuống đất, nhanh tay giật lấy túi trữ vật của lão.
"Hừ, kẻ phản bội tông môn, đáng chết!"
Tào Phong xoay người, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía lùm cây nơi Mạc Phàm đang đứng.
Mạc Phàm thản nhiên bước ra khỏi bóng tối.
Tào Phong ném ra một cái chai ngọc và một túi da thú nhỏ. "Trúc Cơ Đan và linh thạch của ngươi. Nhớ kỹ, ngậm chặt miệng. Nếu chuyện này lọt ra ngoài nửa chữ, kết cục của ngươi sẽ giống như hắn."
Mạc Phàm đón lấy chai ngọc, mở ra ngửi thử. Mùi hương đan dược nồng nàn thanh mát lập tức làm tinh thần hắn phấn chấn. Đúng là Trúc Cơ Đan thượng hạng.
"Trưởng lão yên tâm, đệ tử biết nên làm gì." Mạc Phàm chắp tay, xoay người rời đi không một chút do dự.
***
Phía sau núi ngoại môn, trong một hang động hoang vắng được bao phủ bởi cây cối rậm rạp.
Mạc Phàm ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng. Trước mặt hắn là viên Trúc Cơ Đan tỏa ra hào quang dịu nhẹ và năm mươi viên hạ phẩm linh thạch xếp xung quanh.
"Hứa Đồng, kiếp trước ngươi giẫm nát tim ta. Kiếp này, ta dùng mạng của ngươi để đổi lấy con đường Trúc Cơ."
Mạc Phàm lẩm nhẩm, ánh mắt kiên định. Hắn cầm viên Trúc Cơ Đan lên, không chút do dự nuốt vào.
Ầm!
Dược lực kinh người như một ngọn núi lửa phun trào trong bụng hắn, hóa thành những dòng nham thạch nóng bỏng càn quét khắp các kinh mạch. Cơn đau thấu xương truyền đến, nhưng so với cảm giác bị giẫm nát tim ở kiếp trước, chút đau đớn này chẳng là gì.
Mạc Phàm cắn chặt răng, vận hành công pháp, điên cuồng hấp thụ linh khí từ năm mươi viên linh thạch xung quanh.
Linh khí trong hang động bỗng chốc bạo động, hóa thành một vòng xoáy nhỏ bao quanh cơ thể hắn.
Luyện Khí tầng chín bộc phát đến cực hạn. Rào cản Trúc Cơ kỳ vốn kiên cố như bàn thạch, dưới sự va đập liên tục của dược lực và linh khí khổng lồ, bắt đầu xuất hiện những vết nứt.
"Bể cho ta!" Mạc Phàm gầm nhẹ trong lòng.
Rắc!
Một tiếng động vô hình vang lên trong thức hải.
Luồng linh lực trong cơ thể Mạc Phàm đột ngột ngưng tụ, hóa lỏng hoàn toàn, chảy xuôi vào đan điền. Một luồng khí thế mạnh mẽ hơn gấp mười lần trước đó từ người hắn bùng nổ, thổi bay toàn bộ cát bụi trong hang động.
Trúc Cơ kỳ, thành!
Mạc Phàm mở mắt. Trong bóng tối, đôi mắt hắn sáng rực như sao đêm, ẩn chứa một luồng sát cơ ngập trời. Hắn siết chặt nắm đấm, cảm nhận sức mạnh vô tận đang cuộn trào trong huyết quản.
"Nghịch Thiên Luân Hồi Ấn… Trò chơi này, giờ mới thực sự bắt đầu."