Chương 2: Chương 2: Trọng Sinh Nghịch Sát Kẻ Phản Bội
Bùm!
Cơn gió lạnh buốt như hàng ngàn lưỡi dao cắt vào da thịt, tiếng gào rú thảm thiết của không khí bị xé rách vẫn còn ong ong bên tai. Mạc Phàm bừng tỉnh, bờ vai run lên bần bật, hắn thở dốc, hai tay cào cấu điên cuồng vào khoảng không như muốn bấu víu lấy một tia hy vọng sống sót cuối cùng.
Nhưng xúc giác truyền lại không phải là hư vô, mà là lớp chăn bông thô ráp, ẩm mốc.
Mạc Phàm trợn tròn mắt. Hắn nhìn quanh. Căn phòng củi chật hẹp, tối tăm, bốn bức tường đất loang lổ vết nứt. Ánh nắng ban mai nhàn nhạt lọt qua khe cửa sổ bằng gỗ mục, rọi lên những hạt bụi bay lơ lửng.
Đây là… phòng của hắn ở khu ngoại môn Thanh Vân Tông!
"Ta chưa chết?" Mạc Phàm lẩm bẩm, giọng khản đặc. Hắn cúi đầu nhìn xuống lồng ngực. Dưới lớp áo vải thô rách nát, một ký hiệu cổ xưa hình bánh xe luân hồi màu đen nhánh đang khẽ lóe sáng, sau đó từ từ chìm sâu vào da thịt, biến mất không một dấu vết.
Nghịch Thiên Luân Hồi Ấn!
Một luồng thông tin khổng lồ đột ngột tràn vào đại não khiến thái dương hắn giật liên hồi. Vật báu này đã cứu hắn một mạng, đưa linh hồn và tu vi của hắn quay ngược thời gian về lại ba ngày trước khi bị đẩy xuống vực sâu. Nhưng cái giá phải trả là linh hồn hắn sẽ bị mài mòn, và nhân quả xáo trộn sẽ khiến những kẻ thù xung quanh mạnh lên trong tương lai.
"Ba ngày trước…" Ánh mắt Mạc Phàm chợt lạnh đi, sát ý ngập tràn. "Triệu Khương, Vương Lực. Các ngươi cấu kết với nhau, lừa ta ra vách đá vạn trượng để cướp đoạt viên linh thạch duy nhất của ta, rồi đẩy ta xuống vực sâu không thấy đáy. Cảm giác xương cốt vỡ vụn, lục phủ ngũ tạng nát bấy đó… ta sẽ bắt các ngươi nếm trải gấp mười lần!"
Hắn siết chặt nắm tay. Hiện tại, tu vi của hắn vẫn là Luyện Khí tầng hai. Ở Thanh Vân Tông, Luyện Khí tầng hai chỉ là rác rưởi trong mắt kẻ khác, bất kỳ ai cũng có thể giẫm đạp. Hắn cần sức mạnh, và hắn cần nó ngay lập tức.
"Rầm! Rầm!"
Tiếng gõ cửa thô bạo cắt đứt dòng suy nghĩ của Mạc Phàm. Cánh cửa gỗ mỏng manh rung lên bần bật như muốn sập xuống.
"Mạc Phàm! Thằng phế vật kia, có tai thì mở cửa ra cho lão tử!"
Giọng nói quen thuộc này… Triệu Khương!
Khóe môi Mạc Phàm khẽ cong lên thành một nụ cười lạnh lùng đầy quỷ dị. Quả nhiên đúng như kiếp trước, hôm nay tên tiểu nhân này lại đến tìm hắn. Kiếp trước, Triệu Khương đến để dụ dỗ hắn tham gia một nhiệm vụ hái thuốc giả tạo ở rừng rậm ngoại môn, thực chất là để tìm cơ hội ra tay.
Mạc Phàm hít một hơi thật sâu, thu liễm sát ý trong mắt, giả vờ run rẩy bước ra mở cửa.
Cánh cửa mở ra, lộ ra gương mặt đầy mụn thịt và ánh mắt ti hí xảo quyệt của Triệu Khương. Gã mặc y phục đệ tử ngoại môn màu xám, khoanh tay trước ngực, hất hàm nhìn Mạc Phàm bằng nửa con mắt.
"Mạc sư đệ, làm cái gì mà lề mề thế? Có biết thời gian của ta đáng giá thế nào không?" Triệu Khương hừ lạnh, tự tiện bước vào phòng, đảo mắt nhìn quanh vẻ khinh bỉ.
"Triệu sư huynh… huynh tìm đệ có việc gì sao?" Mạc Phàm cúi đầu, giọng nói run rẩy, tỏ vẻ nhút nhát như một con cừu non trước miệng cọp.
Triệu Khương thấy vậy liền đắc ý, gã vỗ vai Mạc Phàm, cười giả lả: "Ha ha, sư đệ đừng sợ. Ta đến đây là muốn ban cho đệ một cơ duyên lớn. Ta biết đệ kẹt ở Luyện Khí tầng hai đã lâu, thế nào, có muốn cùng ta ra rừng rậm ngoại môn làm một nhiệm vụ kiếm linh thạch không?"
Kiếp trước, Mạc Phàm chính vì tin vào bộ mặt giả nhân giả nghĩa này mà mất mạng. Nhưng kiếp này, hắn đã nắm chắc tương lai trong lòng bàn tay.
Mạc Phàm không trả lời ngay. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đột nhiên thay đổi, không còn vẻ nhút nhát, sợ sệt nữa mà thay vào đó là sự thâm trầm, sắc lạnh như một con dao vừa tuốt vỏ.
Triệu Khương giật mình, nụ cười trên môi gã cứng đờ. Gã cảm thấy Mạc Phàm trước mắt bỗng trở nên vô cùng xa lạ, áp lực từ ánh mắt kia khiến gã có chút khó thở.
"Mạc… Mạc sư đệ, đệ nhìn ta như vậy làm gì?" Triệu Khương lắp bắp hỏi.
Mạc Phàm thong thả bước tới chiếc ghế gỗ duy nhất trong phòng, ngồi xuống, thản nhiên nói: "Triệu sư huynh, chúng ta đừng diễn kịch nữa. Huynh dụ ta ra rừng rậm ngoại môn, chẳng phải là muốn giết người diệt khẩu, sau đó đổ vội tội danh trộm cắp dược thảo lên đầu ta sao?"
"Ngươi… ngươi nói bậy bạ gì đó!" Triệu Khương biến sắc, lùi lại một bước, tay vô thức đặt lên chuôi kiếm bên hông.
"Ta nói bậy?" Mạc Phàm cười khẩy, ánh mắt khóa chặt vào Triệu Khương. "Đêm qua, tại dược viên phía Đông của Trương trưởng lão, có kẻ đã lẻn vào trộm đi một gốc 'Huyết Linh Chi' năm mươi năm tuổi. Kẻ đó còn sơ ý để lại một mảnh vải áo màu xám ở hàng rào sắt. Triệu sư huynh, huynh thử nhìn lại gấu áo bên trái của mình xem, có phải thiếu mất một mảnh không?"
Đoành!
Đầu óc Triệu Khương như có sấm sét nổ vang. Gã run rẩy cúi đầu nhìn xuống gấu áo của mình. Quả nhiên, gấu áo bên trái đã bị rách một đường nhỏ. Chuyện này gã hành sự cực kỳ cẩn mật trong đêm tối, ngay cả Vương Lực cũng không biết chi tiết mảnh vải bị rớt lại. Tại sao tên phế vật Mạc Phàm này lại biết rõ như lòng bàn tay?
Mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán Triệu Khương. Trộm cắp dược liệu của trưởng lão là trọng tội, nhẹ thì phế bỏ tu vi trục xuất khỏi tông môn, nặng thì trực tiếp bị đánh chết ném vào lò luyện đan.
"Ngươi… làm sao ngươi biết?" Triệu Khương run giọng hỏi, trong mắt đã lóe lên tia sát cơ dữ dội. Gã muốn ra tay ngay lập tức để diệt khẩu.
"Đừng có ý định giết ta ở đây." Mạc Phàm như đọc được suy nghĩ của gã, thản nhiên rót một chén nước lạnh. "Trước khi huynh đến, ta đã viết một bức thư phong ấn bằng linh lực, gửi cho một vị bằng hữu ở ngoại môn. Chỉ cần đến giờ Ngọ ta không tự tay thu hồi bức thư, nó sẽ tự động bay đến tay Trương trưởng lão. Lúc đó, huynh nghĩ mình có chạy thoát không?"
Triệu Khương nghe vậy, hai chân nhũn ra, suýt nữa thì quỳ sụp xuống. Gã nghiến răng ken két, cố giữ chút bình tĩnh cuối cùng: "Ngươi… ngươi muốn cái gì?"
"Rất đơn giản." Mạc Phàm đặt chén nước xuống bàn, phát ra một tiếng "cộc" khẽ khàng nhưng nặng nề. "Ta muốn toàn bộ tài nguyên hiện có của huynh để mua sự im lặng."
"Cái gì? Ngươi muốn tống tiền ta?!" Triệu Khương trợn mắt, tức giận đến run người.
"Sao nào? Mạng của huynh và tương lai ở Thanh Vân Tông không đáng giá bằng chút tài nguyên đó sao?" Mạc Phàm nhướng mày, giọng điệu đầy vẻ trêu ngươi. Hắn đang tận dụng triệt để lợi thế "biết trước tương lai" để ép Triệu Khương vào đường cùng. Nhìn bộ dạng sợ hãi, uất ức của kẻ kiếp trước từng đứng trên đỉnh vực cười nhạo mình, Mạc Phàm cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Triệu Khương cắn chặt môi đến mức bật máu. Gã biết mình không còn lựa chọn nào khác. Run rẩy thò tay vào ngực áo, gã lấy ra một chiếc túi vải nhỏ và một bình sứ màu ngọc bích, đập mạnh lên bàn.
"Mười lăm viên hạ phẩm linh thạch! Một viên Khí Huyết Đan! Đây là toàn bộ gia sản của ta tích góp ba năm qua. Mạc Phàm, ngươi đừng quá đáng!" Triệu Khương gầm gừ qua kẽ răng.
Mạc Phàm cầm túi linh thạch lên, mở ra kiểm tra, sau đó mở bình sứ ngửi thử mùi dược hương nồng đậm của Khí Huyết Đan. Hắn khẽ gật đầu, nở một nụ cười thân thiện nhưng đầy giả tạo: "Rất tốt. Triệu sư huynh quả là người biết thức thời. Bức thư kia ta sẽ thu hồi. Huynh có thể đi rồi."
Triệu Khương hừ mạnh một tiếng, ánh mắt nhìn Mạc Phàm đầy oán độc như muốn khắc sâu dung mạo hắn vào xương tủy, sau đó quay người, giận dữ phất tay áo bỏ đi.
Cánh cửa khép lại. Nụ cười trên môi Mạc Phàm lập tức biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng tột độ.
"Triệu Khương ơi Triệu Khương, ngươi tưởng ta sẽ tha cho ngươi sao? Đây mới chỉ là bước đầu tiên."
Mạc Phàm khóa chặt cửa phòng, ngồi xếp bằng trên giường. Hắn đổ mười lăm viên linh thạch ra trước mặt. Ánh sáng lung linh từ những viên đá tỏa ra năng lượng tinh thuần. Hắn không chần chừ, lập tức cầm lấy hai viên linh thạch, nhắm mắt lại, vận chuyển công pháp "Thanh Vân Quyết".
Linh khí nồng đậm từ linh thạch như những dòng suối nhỏ, điên cuồng tràn vào kinh mạch của hắn. Cùng lúc đó, hắn nuốt viên Khí Huyết Đan vào bụng. Dược lực nóng rực như lửa đốt bùng phát, thiêu đốt tạp chất trong cơ thể, khai thông các huyệt đạo đang bị bế tắc.
Ầm!
Trong cơ thể Mạc Phàm vang lên một tiếng động trầm đục. Khí hải của hắn mở rộng ra gấp đôi, linh lực lưu chuyển nhanh hơn, mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.
Luyện Khí tầng ba!
Mạc Phàm mở mắt ra, một luồng tinh quang lóe lên rồi biến mất. Hắn nắm chặt nắm đấm, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể. Chỉ trong vòng nửa ngày, nhờ có tài nguyên tống tiền từ Triệu Khương và kinh nghiệm tu luyện từ kiếp trước, hắn đã đột phá thành công.
Nhưng hắn biết, Triệu Khương chắc chắn sẽ không cam lòng chịu mất mát lớn như vậy. Tên tiểu nhân đó nhất định sẽ tìm cách trả thù ngay lập tức.
Quả nhiên, đến chập tối, một mảnh giấy nhỏ được ném qua khe cửa phòng Mạc Phàm. Trên giấy viết: *"Giờ Hợi, gặp nhau ở bìa rừng rậm ngoại môn. Ta sẽ đưa thêm cho ngươi năm viên linh thạch nữa để đổi lấy mảnh vải tang chứng. Nếu không đến, ta sẽ cá chết lưới rách."*
Mạc Phàm nhìn mảnh giấy, cười lạnh một tiếng. Hắn rút thanh thiết kiếm rỉ sét treo trên tường xuống, nhẹ nhàng lau chùi lưỡi kiếm.
"Cá chết lưới rách? Để xem lưới rách hay là cá chết trước."
Đêm đen như mực. Gió rừng xào xạc thổi qua những tán lá cổ thụ, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thì thầm của ác quỷ.
Tại một khoảng đất trống sâu trong rừng rậm ngoại môn, Triệu Khương đang đứng bồn chồn, tay nắm chặt chuôi kiếm, mắt không ngừng nhìn quanh. Phía sau gã, ẩn nấp trong bụi rậm tối tăm, là Vương Lực – kẻ đồng mưu cùng gã kiếp trước.
"Triệu Khương, tên phế vật đó thật sự dám đến sao?" Vương Lực khẽ hỏi, giọng đầy sát khí.
"Nó tham lam như vậy, nhất định sẽ đến. Lát nữa khi nó xuất hiện, ta và ngươi sẽ lập tức bao vây, đánh nhanh thắng nhanh, không để nó kịp phản ứng!" Triệu Khương nghiến răng nói.
"Ý kiến hay đấy. Nhưng tiếc là, các ngươi không có cơ hội đó nữa rồi."
Một giọng nói lạnh lùng, u uất đột ngột vang lên ngay phía sau lưng Triệu Khương.
"Cái gì?!"
Triệu Khương kinh hoàng quay phắt lại. Từ trong bóng tối của thân cây cổ thụ, Mạc Phàm bước ra từ bao giờ, bước chân nhẹ nhàng như một bóng ma, hoàn toàn không tiếng động.
"Ngươi… làm sao ngươi lại ở phía sau ta?!" Triệu Khương hoảng hốt. Gã rõ ràng đã canh gác lối đi duy nhất dẫn vào đây.
Mạc Phàm không trả lời. Hắn biết rõ địa hình khu rừng này từ kiếp trước, còn biết cả đường tắt tránh né tầm mắt của bọn chúng.
"Chết đi!"
Vương Lực từ trong bụi rậm lao ra, trường kiếm trong tay mang theo linh lực Luyện Khí tầng ba chém thẳng vào đầu Mạc Phàm. Hắn nghĩ Mạc Phàm vẫn chỉ là tên phế vật Luyện Khí tầng hai.
Nhưng Mạc Phàm chỉ khẽ nghiêng người một cách nhẹ nhàng, tránh thoát đường kiếm hiểm hóc trong gang tấc. Tốc độ của hắn nhanh đến mức để lại một tàn ảnh.
"Cái gì? Tốc độ này…" Vương Lực chưa kịp kinh ngạc xong, thì thiết kiếm của Mạc Phàm đã như một tia chớp đen đâm thẳng vào cổ họng hắn.
Phập!
Máu tươi bắn tung tóe. Vương Lực trợn tròn mắt, hai tay ôm lấy cổ họng đang phun máu xối xả, ngã gục xuống đất, giãy giụa vài cái rồi tắt thở hoàn toàn.
"Luyện… Luyện Khí tầng ba?! Ngươi đã đột phá?!" Triệu Khương chứng kiến cảnh tượng đó, da đầu tê dại, lòng bàn chân lạnh ngắt. Gã không thể tin nổi tên phế vật bị gã bắt nạt bấy lâu nay lại có thể giết chết Vương Lực cùng cảnh giới chỉ trong một chiêu!
"Đến lượt ngươi rồi." Mạc Phàm quay sang nhìn Triệu Khương, lưỡi kiếm rỉ sét còn đọng những giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống nền đất ẩm ướt.
"Mạc Phàm! Tha cho ta! Ta sai rồi! Toàn bộ linh thạch, bí tịch của ta đều cho ngươi hết!" Triệu Khương sợ hãi tột độ, gã quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa.
Nhưng trong khoảnh khắc cúi đầu, ánh mắt Triệu Khương chợt trở nên dữ tợn. Gã đột ngột vung tay, một nắm bột độc màu đen hướng thẳng vào mặt Mạc Phàm phóng tới.
"Chết đi thằng rác rưởi!" Triệu Khương gầm lên.
Nhưng Mạc Phàm đã biết trước chiêu trò hèn hạ này của gã từ kiếp trước. Hắn đã sớm nín thở, ống tay áo vung lên tạo ra một luồng cuồng phong thổi ngược bột độc trở lại.
"Áaa!"
Triệu Khương bị chính bột độc của mình dính vào mắt, kêu gào thảm thiết, hai tay cào cấu khuôn mặt đang thối rữa.
Mạc Phàm bước tới, ánh mắt lạnh lùng không một chút gợn sóng. Hắn vung kiếm.
Xoẹt!
Tiếng kêu la thảm thiết đột ngột dừng lại. Đầu của Triệu Khương lăn lông lốc trên mặt đất, đôi mắt vẫn trợn trừng đầy vẻ kinh hoàng và không cam lòng.
Mạc Phàm tra kiếm vào vỏ. Hắn bình thản lục lọi trên xác của hai kẻ vừa chết, lấy đi toàn bộ túi trữ vật và những vật phẩm có giá trị. Sau đó, hắn lấy ra một bình dịch thể màu xanh lục – Hóa Cốt Thủy, thứ hắn đã chuẩn bị từ trước.
Hắn đổ dịch thể lên hai cái xác. Chỉ trong chốc lát, tiếng xèo xèo vang lên, khói trắng bốc lên nghi ngút, thi thể của Triệu Khương và Vương Lực nhanh chóng tan chảy thành một vũng nước vàng, rồi thấm sâu vào lòng đất, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Gió đêm vẫn thổi, xua tan đi mùi máu tanh nồng trong không khí. Rừng rậm ngoại môn lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có của nó.
Mạc Phàm đứng độc lập giữa màn đêm, ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết treo trên đỉnh đầu. Hắn cảm nhận được Nghịch Thiên Luân Hồi Ấn trên ngực khẽ rung động, linh hồn hắn dường như mệt mỏi hơn một chút, nhưng tu vi Luyện Khí tầng ba trong người lại vô cùng vững chắc.
"Triệu Khương, Vương Lực đã giải quyết xong. Nhân quả xáo trộn, kẻ thù tiếp theo chắc chắn sẽ mạnh hơn…" Mạc Phàm siết chặt tay, ánh mắt kiên định và lạnh lùng. "Nhưng thì đã sao? Ta có Luân Hồi Ấn trong tay, dùng mạng để nghịch thiên cải mệnh. Kẻ nào cản đường ta, ta giết kẻ đó!"
Hắn quay người, bước nhanh ra khỏi khu rừng, bóng dáng cô độc dần hòa vào màn đêm sâu thẳm.