Màu nền
Kiểu chữ
Kích thước chữ
18px
Chương sau
Nghịch Thiên Luân Hồi Ấn

Chương 1: Chương 1: Vực Sâu Thức Tỉnh Luân Hồi Ấn

Gió rít gào bên tai như tiếng quỷ khóc.

Thân hình Mạc Phàm như một bao tải rách, lao vun vút xuống vực sâu vạn trượng. Trọng lực kéo ghì hắn xuống, không khí ma sát với da thịt rát bỏng như lửa đốt.

Phía trên đỉnh vực, hai gương mặt dữ tợn, đắc ý của Triệu Khương và Vương Lực đang xa dần, rồi biến mất sau làn sương mù dày đặc. Tiếng cười man rợ của bọn chúng vẫn văng vẳng bên tai hắn:

"Phế vật! Chết đi! Có trách thì trách ngươi giữ thứ không nên giữ!"

Mạc Phàm phẫn uất, khóe mắt rách ra, máu tươi hòa cùng nước mắt bay ngược vào không trung. Hắn hận! Hắn chỉ là một đệ tử ngoại môn phế vật không có linh căn của Thanh Vân Tông, ngày ngày làm tạp dịch để đổi lấy vài mẩu linh thạch vụn. Thế nhưng, Triệu Khương và Vương Lực—hai kẻ đồng môn ngày thường vẫn xưng huynh gọi đệ—chỉ vì muốn cướp đoạt viên Luyện Khí Đan hạ phẩm mà hắn may mắn nhặt được, đã tàn nhẫn bày mưu lừa hắn đến rìa Vực Tử Vong rồi đẩy hắn xuống.

Rầm!

Mạc Phàm va mạnh vào một mỏm đá nhô ra. Tiếng xương gãy giòn giã vang lên. Cơn đau thấu xương tủy ập tới, khiến hắn muốn ngất đi nhưng ý thức lại tỉnh táo đến đáng sợ. Hắn tiếp tục rơi, va đập liên tiếp vào vách đá trước khi nện thẳng xuống đáy vực.

Bùng!

Đất đá bắn tung tóe. Mạc Phàm nằm bất động trong một hố sâu nhỏ.

Đáy Vực Tử Vong lạnh lẽo, sương độc màu xám tro lượn lờ như những bóng ma. Nơi này là tử địa của Thanh Vân Tông, vạn năm qua chưa từng có ai sống sót trở ra.

Mạc Phàm nằm đó, máu từ người hắn chảy ra như suối, nhuộm đỏ cả khoảng đất đá xám xịt xung quanh. Xương ngực sụp đổ, lục phủ ngũ tạng nát bấy, hơi thở đứt quãng. Hắn biết mình sắp chết. Sự bất lực và phẫn uất dâng trào trong lồng ngực.

Ngay bên cạnh chỗ hắn nằm, có một bức tượng đá cổ xưa nửa chìm nửa nổi dưới lớp đất bùn. Bức tượng rêu phong phủ đầy, không có ngũ quan rõ ràng, chỉ có những đường nét thô ráp, cổ kính. Máu của Mạc Phàm loang lổ trên mặt đất, từ từ chảy đến, chạm vào chân tượng đá rồi bị hút sạch không còn một giọt.

Uỳnh!

Đáy vực bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Bức tượng đá xuất hiện vô số vết nứt, ánh sáng đen kịch như hắc hỏa từ trong các vết nứt bùng phát. Một luồng hắc quang to bằng cánh tay trẻ con bắn thẳng vào trán Mạc Phàm.

"A!"

Mạc Phàm thét lên một tiếng đau đớn. Trong thức hải của hắn, một ấn ký hình tròn màu đen xám, khắc đầy những phù văn cổ xưa, huyền bí đang xoay tròn chậm rãi.

Một luồng thông tin khổng lồ, mang theo hơi thở hoang cổ tràn ngập vào tâm trí hắn.

[Nghịch Thiên Luân Hồi Ấn!]

[Nghịch thiên cải mệnh, luân hồi tái sinh. Khi ký chủ tử vong, linh hồn và toàn bộ tu vi sẽ được đưa ngược dòng thời gian về ba ngày trước.]

[Tác dụng phụ: Mỗi lần luân hồi, linh hồn sẽ bị mài mòn. Khi linh hồn hoàn toàn tiêu biến, ký chủ sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi luân hồi. Đồng thời, nhân quả xáo trộn, những kẻ thù trực tiếp hại chết ký chủ ở kiếp trước sẽ nhận được cơ duyên ngẫu nhiên, tu vi tăng tiến vượt trội.]

Mạc Phàm trợn tròn mắt, hô hấp dồn dập.

Dùng mạng để hack game! Hồi sinh về ba ngày trước, giữ nguyên ký ức và tu vi!

"Ha… Ha ha ha!"

Mạc Phàm bật cười điên cuồng, tiếng cười khàn đặc xen lẫn tiếng ho ra máu.

"Linh hồn bị mài mòn thì đã sao? Ta vốn là một phế vật phàm nhân, mạng sống rẻ rách như cỏ rác! Kẻ thù mạnh lên? Được! Bọn chúng mạnh lên một phần, ta sẽ giết chúng mười lần! Để xem mạng của chúng nhiều, hay mạng của ta nhiều!"

Ngay khi ý niệm của hắn thông suốt, Nghịch Thiên Luân Hồi Ấn trong thức hải bỗng bộc phát ra một luồng sinh mệnh lực kinh người. Luồng hắc khí luân hồi càn quét khắp cơ thể Mạc Phàm.

Rắc! Rắc!

Xương cốt gãy nát của hắn tự động nối liền với tốc độ mắt thường có thể thấy. Vết thương ngoài da khép miệng, da non nhanh chóng mọc ra. Kinh mạch vốn bế tắc, hẹp hòi bấy lâu nay, dưới sự tẩy lễ của hắc khí luân hồi, bỗng chốc rộng mở, dẻo dai hơn gấp mười lần trước đó.

Linh khí loãng dưới đáy Vực Tử Vong như bị một lực hút vô hình kéo đến, điên cuồng tràn vào đỉnh đầu Mạc Phàm.

Oành!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong cơ thể hắn.

Luyện Khí tầng một!

Mạc Phàm mở mắt, hai luồng hắc quang bắn ra từ đồng tử, lạnh lẽo và đầy sát khí. Hắn đứng bật dậy, hoạt động gân cốt. Cảm giác tràn đầy sức mạnh này là thứ hắn chưa từng có được trong suốt mười lăm năm qua.

Từ một phàm nhân bị người ta tùy ý chà đạp, nay hắn đã bước chân vào con đường tu tiên.

"Triệu Khương, Vương Lực, ba ngày trước các ngươi bắt đầu tiếp cận ta, giả vờ làm bằng hữu để lừa lấy viên Luyện Khí Đan…" Mạc Phàm nở nụ cười tàn nhẫn. "Hiện tại, ta đã có tu vi Luyện Khí tầng một. Nhưng thế vẫn chưa đủ để giết chết hai tên Luyện Khí tầng hai như các ngươi mà không đánh rắn động cỏ."

Hắn cần quay lại ba ngày trước để chuẩn bị một món quà bất ngờ cho bọn chúng.

Mạc Phàm nhìn quanh đáy vực. Sương độc ăn mòn, đá nhọn lởm chởm. Muốn kích hoạt Luân Hồi Ấn, hắn phải chết một lần nữa.

Tự sát.

Hai chữ này nghe thì dễ, nhưng tự tay kết liễu mạng sống của mình đòi hỏi một ý chí sắt đá.

Mạc Phàm không hề chần chừ. Ánh mắt hắn khóa chặt vào một vũng nước độc màu xanh lục cách đó không xa. Luồng nước sủi bọt sùng sục, bốc lên làn khói ăn mòn cả đá tảng.

"Triệu Khương, Vương Lực, kiếp này ta đi trước một bước. Ba ngày trước gặp lại!"

Mạc Phàm cười lạnh, dứt khoát lao mình vào vũng nước độc.

Xèo xèo!

Cơn đau đớn kịch liệt khi da thịt bị axit ăn mòn ập đến. Mạc Phàm cắn chặt răng, không hề phát ra một tiếng rên rỉ. Ý thức của hắn nhanh chóng mờ mịt, chìm vào bóng tối vô tận.

Uỳnh!

Trong thức hải, Nghịch Thiên Luân Hồi Ấn xoay tròn cực hạn, hắc quang bùng nổ, bao trùm lấy linh hồn hắn, xé rách khoảng không thời gian, lao ngược về quá khứ.

***

"Mạc sư đệ! Mạc sư đệ! Tỉnh lại đi, đệ làm sao thế?"

Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.

Mạc Phàm bừng tỉnh, bật dậy thở dốc, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Hắn nhìn quanh.

Đây là căn phòng củi tồi tàn của hắn ở ngoại môn Thanh Vân Tông. Ánh nắng ban mai ấm áp chiếu qua khe cửa nứt nẻ, chiếu thẳng lên khuôn mặt giả tạo, đầy vẻ lo lắng của Triệu Khương. Bên cạnh Triệu Khương là Vương Lực, gã mập đang cầm một bầu nước, giả vờ ân cần.

Mạc Phàm cúi đầu nhìn bàn tay mình. Lành lặn. Không có vết bỏng của nước độc, không có xương gãy.

Nhưng khi hắn tập trung cảm nhận, trong đan điền của hắn, một luồng linh lực tinh thuần đang luân chuyển chậm rãi.

Luyện Khí tầng một! Tu vi vẫn còn!

And sâu trong thức hải, Nghịch Thiên Luân Hồi Ấn đang lẳng lặng nằm đó, nhưng ánh sáng của nó đã mờ đi một chút. Linh hồn hắn có cảm giác mệt mỏi nhẹ, đó là cái giá của việc mài mòn linh hồn.

Thành công rồi! Hắn thực sự đã quay về ba ngày trước!

"Mạc sư đệ, đệ gặp ác mộng sao? Trán đầy mồ hôi thế này." Triệu Khương cười híp mắt, vỗ vai Mạc Phàm.

Bàn tay Triệu Khương đặt trên vai Mạc Phàm làm hắn cảm thấy ghê tởm tột cùng. Kiếp trước, chính bàn tay này đã đẩy hắn xuống vực sâu.

Mạc Phàm kìm nén sát ý ngập trời trong lòng, ngẩng đầu lên, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi và ngơ ngác vô hại của một phế vật thường ngày:

"Triệu sư huynh, Vương sư huynh… Đệ… đệ vừa mơ thấy mình bị ngã xuống vực sâu, đáng sợ lắm."

Vương Lực cười ha hả, vỗ cái bụng mỡ: "Mơ thôi mà! Sư đệ ngày nghĩ nhiều quá nên đêm nằm mộng thôi. Mà này, viên Luyện Khí Đan hôm qua đệ nhặt được, đã nghĩ kỹ chưa? Bán lại cho bọn ta, bọn ta sẽ bảo kê đệ ở ngoại môn này, thế nào?"

Quả nhiên. Kịch bản giống hệt kiếp trước.

Kiếp trước, Mạc Phàm ngây thơ tin lời bọn chúng, giữ viên đan dược lại hy vọng tự mình đột phá, dẫn đến việc bọn chúng nảy sinh sát tâm, lừa hắn ra rìa vực rồi ra tay.

Nhưng kiếp này, mọi chuyện sẽ khác.

Mạc Phàm giả vờ do dự, rồi cắn răng, móc từ trong ngực áo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ cũ kỹ. Hắn mở hộp, một viên đan dược màu xám nhạt, tỏa ra mùi linh khí thoang thoảng hiện ra.

Mắt Triệu Khương và Vương Lực sáng lên, tham lam không hề che giấu.

"Hai vị sư huynh, đệ biết mình tư chất ngu muội, có dùng viên đan này cũng uổng phí." Mạc Phàm lộ vẻ nịnh nọt. "Đệ sẵn sàng dâng tặng viên đan này cho hai vị huynh trưởng. Chỉ mong sau này ở ngoại môn, hai vị nâng đỡ đệ một chút."

Triệu Khương mừng rỡ ra mặt, nhanh tay giật lấy chiếc hộp gỗ: "Tốt! Tốt lắm! Mạc sư đệ quả là người biết điều! Ngươi yên tâm, sau này có bọn ta ở đây, không ai dám bắt nạt ngươi!"

Vương Lực cũng cười híp mắt, nhưng trong mắt gã lóe lên một tia khinh bỉ cực hạn. Một tên phế vật không linh căn, dâng đan dược xong thì cũng hết giá trị lợi dụng.

"Đa tạ hai vị sư huynh." Mạc Phàm cúi đầu, khóe miệng khẽ nhếch lên một đường cong lạnh buốt.

Hắn biết, theo cơ chế nhân quả của Luân Hồi Ấn, kẻ thù trực tiếp hại chết hắn ở kiếp trước sẽ nhận được cơ duyên ngẫu nhiên.

Ngay lúc này, Triệu Khương bỗng nhiên "Ồ" lên một tiếng. Gã ôm đầu, sắc mặt hơi tái đi, nhưng ngay sau đó, một luồng linh khí mạnh mẽ từ trong cơ thể gã bộc phát ra.

Rầm!

Triệu Khương đột phá! Từ Luyện Khí tầng hai đỉnh phong, gã trực tiếp đột phá lên Luyện Khí tầng ba!

"Cái gì? Ta… ta đột phá rồi?" Triệu Khương ngơ ngác nhìn hai bàn tay mình, rồi cuồng hỷ hét lên. "Ha ha ha! Vương Lực! Ta đột phá Luyện Khí tầng ba rồi! Trời giúp ta! Trời giúp ta!"

Vương Lực trợn mắt ghen tị: "Chúc mừng Triệu huynh! Thật là song hỷ lâm môn!"

Mạc Phàm lạnh lùng quan sát tất cả. Đây chính là phản phệ nhân quả. Triệu Khương vô cớ đột phá một tầng cảnh giới.

Nhưng Mạc Phàm không hề sợ hãi. Luyện Khí tầng ba thì đã sao? Hắn có ba ngày để chuẩn bị. Một kẻ ở ngoài sáng, một kẻ ở trong tối. Hơn nữa, hắn có ký ức của kiếp trước, biết rõ mọi thói quen, điểm yếu và hành tung của bọn chúng.

"Triệu sư huynh thật là thiên tài, đệ vô cùng ngưỡng mộ." Mạc Phàm chắp tay chúc mừng, giọng điệu đầy vẻ sùng bái.

"Tốt! Hôm nay ta vui, Mạc sư đệ, ngươi cứ nghỉ ngơi đi. Bọn ta đi trước!" Triệu Khương nôn nóng muốn củng cố tu vi, phất tay rồi cùng Vương Lực vội vã rời đi.

Nhìn theo bóng lưng hai kẻ đó, nụ cười trên mặt Mạc Phàm hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ lạnh lẽo thấu xương.

"Luyện Khí tầng ba… Để giết ngươi, ta cần một chút chuẩn bị."

Mạc Phàm đóng chặt cửa phòng. Hắn ngồi xếp bằng trên giường.

Hắn nhớ lại kiếp trước, trong ba ngày này, Thanh Vân Tông sẽ tổ chức một buổi phát dọn thảo dược ở sau núi. Ở đó có một loại độc thảo tên là Hủ Cốt Thảo, kịch độc đối với tu sĩ Luyện Khí kỳ dưới tầng năm.

Kiếp trước hắn không để ý, nhưng kiếp này, đó sẽ là vũ khí chí mạng của hắn.

"Triệu Khương, Vương Lực, các ngươi thích đẩy người khác xuống vực đúng không?"

Mạc Phàm nhắm mắt lại, vận chuyển linh lực Luyện Khí tầng một, bắt đầu điên cuồng tu luyện. Luân Hồi Ấn trong thức hải khẽ rung động, trợ giúp hắn hấp thu linh khí nhanh hơn gấp mấy lần bình thường.

Cuộc đi săn của phế vật, chính thức bắt đầu.