Chương 4: Chương 4: Bí Cảnh Tranh Đoạt, Nhân Quả Biến Dạng
Sương mù xám xịt như những dải lụa ma quái lượn lờ giữa những thân cổ thụ chọc trời của Huyền Minh Bí Cảnh. Không khí nơi đây ẩm ướt, nồng nặc mùi lá mục và phảng phất một thứ mùi tanh tao của thú dữ. Mạc Phàm siết chặt thanh trường kiếm trong tay, từng bước đi của hắn nhẹ như mèo rừng lướt trên thảm lá khô.
Sau khi giải quyết xong trưởng lão ngoại môn ở kiếp trước, hắn đã gom góp toàn bộ tài nguyên, thuận lợi tiến vào đợt mở cửa bí cảnh lần này của Thanh Vân Tông. Mục tiêu rất rõ ràng: tìm kiếm cơ duyên Kết Đan. Thế nhưng, ngay từ khi đặt chân qua cánh cổng không gian, Mạc Phàm đã ngửi thấy mùi không lành.
"Gầm!"
Một tiếng gầm rung chuyển núi rừng vang lên từ phía bụi rậm trước mặt. Mặt đất rung chuyển dữ dội. Một bóng đen khổng lồ lao ra, mang theo luồng kình phong xé rách không khí. Đó là một con Thiết Giáp Tê.
Thông thường, Thiết Giáp Tê chỉ là yêu thú nhị giai đỉnh phong, tương đương với tu sĩ Trúc Cơ kỳ hậu kỳ. Nhưng con quái thú trước mắt Mạc Phàm lại có kích thước to gấp đôi đồng loại, lớp da sần sùi như đá tảng giờ đây lấp lánh những đường vân đỏ rực như dung nham, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí hung tợn. Luồng uy áp tỏa ra từ nó rõ ràng đã chạm đến ngưỡng tam giai — ngang ngửa với Kim Đan sơ kỳ!
Mạc Phàm nghiêng người né tránh cú húc sấm sét của con thú. Móng vuốt nó sượt qua, cày nát một khoảng đất đá sau lưng hắn. Hắn thở dốc, ánh mắt ngưng trọng:
"Mẹ kiếp, lại là hiệu ứng cánh bướm của luân hồi sao? Nhân quả biến dạng đến mức này rồi?"
Mạc Phàm hiểu rõ, việc hắn liên tục sử dụng Nghịch Thiên Luân Hồi Ấn để sửa sai đã vô tình làm xáo trộn trật tự nhân quả của thiên địa. Để bù đắp lại những kẽ hở đó, ý chí của thế giới đang tự động tăng độ khó của trò chơi này lên. Yêu thú mạnh hơn, hiểm cảnh nguy hiểm hơn, và chắc chắn… những kẻ thù của hắn cũng sẽ được 'buff' một cách vô lý.
Nghĩ đến đây, khóe môi Mạc Phàm khẽ giật giật. Hắn tự giễu: "Chơi game mà gặp nhà phát hành sửa chỉ số quái thế này thì ai chơi lại? Nhưng tiếc cho ngươi, ta lại là kẻ thích dùng mạng để hack game."
Không chần chừ, Mạc Phàm vận chuyển linh lực toàn thân, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh lao thẳng về phía trước. Hắn không chọn đánh tử chiến với con Thiết Giáp Tê biến dị này, mục tiêu của hắn là Hóa Linh Quả ở sâu trong thung lũng — thứ thần dược giúp tăng chín mươi phần trăm tỷ lệ ngưng tụ Kim Đan.
Vượt qua sự truy đuổi của con thú, Mạc Phàm tiến sâu vào Cửu Dương Chi Địa. Nơi đây, giữa một đầm lầy đầy khí độc, một đóa hoa sen đá đang nở rộ, nâng đỡ một quả cầu màu vàng kim rực rỡ, tỏa ra hương thơm ngào ngạt làm chấn động tâm tỳ.
Hóa Linh Quả!
Nhưng ngay khi Mạc Phàm vừa định tiến lên, một luồng kiếm khí bá đạo, sắc bén vô cùng từ trên trời giáng xuống, trực tiếp chém đôi đầm lầy trước mặt hắn.
"Mạc Phàm, phế vật ngoại môn như ngươi mà cũng xứng bén mảng đến đây tranh đoạt cơ duyên sao?"
Một giọng nói ngạo nghễ vang lên. Từ trên ngọn cây cổ thụ, một nam tử mặc y phục gấm thêu hoa văn mây xanh đáp xuống. Đó là Tần Vô Song, đệ tử thiên kiêu đệ nhất của nội môn Thanh Vân Tông.
Mạc Phàm nheo mắt cảm nhận tu vi của đối phương, trong lòng thầm rủa một tiếng. Theo ký ức của kiếp trước, Tần Vô Song lúc này chỉ mới Trúc Cơ tầng chín. Thế nhưng hiện tại, khí tức của gã cuồn cuộn như đại dương, mơ hồ đã có dấu hiệu ngưng tụ ra nửa bước Kim Đan, thậm chí trên tay gã còn cầm một thanh bảo kiếm cấp Địa cực kỳ đáng sợ.
"Nhân quả quả nhiên đã biến dạng. Tần Vô Song này mạnh hơn kiếp trước ít nhất gấp đôi!" Mạc Phàm thầm nghĩ.
"Chết đi!" Tần Vô Song không một lời thừa thãi, vung kiếm chém tới. Kiếm khí hóa thành một con rồng vàng khổng lồ, gầm thét lao thẳng về phía Mạc Phàm.
Cùng lúc đó, từ dưới đầm lầy, một con Hắc Yểm Ma Hổ tam giai đột ngột lao lên, phối hợp nhịp nhàng với đòn tấn công của Tần Vô Song, chặn đứng mọi đường lui của Mạc Phàm. Sự kết hợp hoàn hảo đến mức như thể cả thiên địa này đang hợp sức để diệt trừ kẻ nghịch thiên là hắn.
"Bùm!"
Mạc Phàm dốc toàn lực chống đỡ, nhưng thanh kiếm thường trong tay hắn lập tức vỡ vụn dưới uy lực của kiếm khí Địa giai. Lồng ngực hắn bị kiếm quang chém rách một đường sâu hoắm, máu tươi phun trào. Con ma hổ thừa cơ cắn mạnh vào vai hắn, răng nanh sắc nhọn ngập sâu vào xương tủy.
Cơn đau thấu xương ập đến. Mạc Phàm cảm nhận được sinh mệnh lực của mình đang nhanh chóng trôi đi. Hắn nhìn Tần Vô Song đang cười ngạo nghễ phía xa, khóe môi hắn lại nở một nụ cười lạnh lùng, điên cuồng.
"Muốn ta chết? Để xem ai cười đến cuối cùng. Nghịch Thiên Luân Hồi Ấn… Khởi động cho ta!"
Trong thức hải của Mạc Phàm, một cổ ấn màu xám tro cổ xưa đột ngột xoay chuyển. Một luồng lực lượng thần bí, vượt qua cả thời gian và không gian bao trùm lấy hắn. Mạc Phàm cảm thấy linh hồn mình như bị một bàn tay vô hình kéo mạnh ra khỏi thể xác, một cảm giác đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim châm vào linh hồn khiến hắn run rẩy. Linh hồn hắn lại bị mài mòn thêm một phần nhỏ, nhưng đổi lại, bánh xe thời gian bắt đầu quay ngược.
…
"Hộc!"
Mạc Phàm bừng tỉnh, bờ vai run lên bần bật. Hắn thở dốc, đưa tay lên ngực. Không có vết thương, không có máu. Hắn đang đứng ở cửa ngõ dẫn vào Cửu Dương Chi Địa của ba ngày trước.
Cảm giác mệt mỏi từ sâu trong linh hồn khiến thái dương hắn giật liên hồi, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực như sao đêm.
"Tần Vô Song, Hắc Yểm Ma Hổ… Các ngươi phối hợp tốt lắm. Nhưng bây giờ, kịch bản đã nằm trong tay ta."
Mạc Phàm nở nụ cười lạnh. Hắn lập tức hành động. Hắn không đi thẳng vào thung lũng nữa. Thay vào đó, hắn đi vòng qua phía sau ngọn núi, tìm kiếm một loại thảo dược đặc biệt gọi là U Hồn Thảo, sau đó nghiền nát và trộn với bột lân tinh.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Mạc Phàm lặng lẽ tiếp cận khu vực đầm lầy. Nhờ ký ức từ "kiếp trước", hắn biết chính xác vị trí ẩn nấp của Hắc Yểm Ma Hổ dưới bùn lầy, cũng như vị trí mà Tần Vô Song sẽ chọn để mai phục.
Hắn rải bột U Hồn Thảo xung quanh khu vực mai phục của Tần Vô Song. Loại bột này không mùi không vị đối với con người, nhưng lại là thứ kích thích cực mạnh đối với khứu giác của Hắc Yểm Ma Hổ, khiến nó rơi vào trạng thái cuồng bạo.
Làm xong tất cả, Mạc Phàm ẩn mình vào một hốc đá khuất gió, nín thở chờ đợi.
Vài canh giờ sau, Hóa Linh Quả bắt đầu chín rộ, tỏa ra hào quang rực rỡ. Đúng lúc này, bóng dáng Tần Vô Song xuất hiện, đáp xuống cành cây cổ thụ đúng như kịch bản.
Thế nhưng, gã chưa kịp đắc ý thì mặt nước đầm lầy đột ngột nổ tung. Con Hắc Yểm Ma Hổ bị mùi U Hồn Thảo kích thích đến phát điên, mắt đỏ ngầu, không màng đến Hóa Linh Quả mà lao thẳng về phía Tần Vô Song với tốc độ kinh hoàng.
"Cái gì? Nghiệt súc!"
Tần Vô Song giật mình kinh hãi. Gã không hiểu tại sao con yêu thú này lại bỏ qua linh dược mà điên cuồng tấn công mình như thể có thù giết cha. Không kịp suy nghĩ nhiều, gã buộc phải rút kiếm chống đỡ.
Cuộc chiến sinh tử giữa thiên kiêu nửa bước Kim Đan và yêu thú tam giai cuồng bạo nổ ra vô cùng khốc liệt. Kiếm khí tung hoành, móng vuốt xé gió, đất đá bay tứ tung. Tần Vô Song dù mạnh nhưng dưới sự tấn công điên cuồng, không màng sống chết của ma hổ cũng bắt đầu chật vật, trên người xuất hiện nhiều vết thương đẫm máu.
Trong lúc hai bên đang cắn xé nhau kịch liệt, một bóng đen gầy gò đã lặng lẽ như một bóng ma, áp sát vào trung tâm đầm lầy.
Mạc Phàm nhìn Hóa Linh Quả đang cận kề, ánh mắt lóe lên tia quyết đoán. Hắn vươn tay hái lấy quả linh dược, không một chút do dự, trực tiếp nhét vào miệng nuốt chửng.
"Ầm!"
Một luồng dược lực nóng bỏng như dung nham phun trào, từ cổ họng trượt xuống, tràn vào tứ chi bách骸 của hắn. Mạc Phàm lập tức ngồi xếp bằng ngay tại chỗ, vận chuyển công pháp Thanh Vân Quyết đến mức tối đa.
Ở phía xa, Tần Vô Song vừa chém đứt một chân của ma hổ thì chợt nhận ra biến cố. Gã quay đầu lại, nhìn thấy Mạc Phàm đang hấp thụ Hóa Linh Quả thì hai mắt muốn nứt ra vì giận dữ.
"Mạc Phàm! Ngươi dám hớt tay trên của ta! Ta phải băm vằn xương cốt ngươi!"
Tần Vô Song điên cuồng gào thét, muốn lao tới ngăn cản, nhưng con Hắc Yểm Ma Hổ dù bị thương nặng vẫn gầm lên, dùng chút sức tàn cuối cùng ôm ghì lấy chân gã.
"Cút ra!" Tần Vô Song chém bay đầu con thú, nhưng đã quá muộn.
Lúc này, xung quanh Mạc Phàm, linh khí trong vòng bán kính mười dặm như bị một lực hút khổng lồ kéo đến, tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ. Trong đan điền của hắn, chín tầng đài sen Trúc Cơ bắt đầu rạn nứt, sau đó sụp đổ, co rút lại dưới sức ép của dược lực Hóa Linh Quả.
Cơn đau khi phá đi xây lại đan điền khiến mồ hôi Mạc Phàm tuôn ra như tắm, da thịt hắn nứt nẻ, máu tươi rỉ ra ngoài. Nhưng ý chí của hắn kiên định như sắt đá. Hắn đã trải qua cái chết ba lần, chút đau đớn này có là gì?
"Ngưng tụ cho ta!" Mạc Phàm gầm nhẹ trong lòng.
Lực lượng linh hồn mạnh mẽ của hắn (nhờ tác dụng phụ của Luân Hồi Ấn giúp rèn luyện ý chí) lúc này phát huy tác dụng vượt trội. Hắn khống chế luồng linh lực cuồng bạo một cách chuẩn xác, nén chặt chúng lại thành một điểm duy nhất.
"Ầm!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ trong cơ thể Mạc Phàm. Một luồng kim quang rực rỡ từ đỉnh đầu hắn vọt thẳng lên chín tầng mây, xua tan đi sương mù xám xịt của bí cảnh.
Trong đan điền của hắn, một viên đan dược tròn trịa, tỏa ra ánh sáng tử kim tôn quý đang lặng lẽ xoay tròn.
Kim Đan đã thành! Hơn nữa còn là Tử Kim Đan vô thượng!
Luồng uy áp của Kim Đan kỳ thực thụ quét qua toàn bộ thung lũng. Mạc Phàm từ từ mở mắt, đôi đồng tử giờ đây mang theo một chút ánh vàng kim nhàn nhạt, thâm thúy như vực sâu.
Hắn đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên áo, nhìn về phía Tần Vô Song đang đờ đẫn đứng cách đó không xa.
Tần Vô Song lúc này toàn thân đầy máu, hơi thở hổn hển, nhìn Mạc Phàm với ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin và sợ hãi tột độ: "Ngươi… ngươi đã Kết Đan thành công? Làm sao có thể…"
Mạc Phàm khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo sự lạnh lẽo của kẻ vừa trở về từ cõi chết: "Tần sư huynh, đa tạ ngươi đã hộ pháp cho ta. Bây giờ, chúng ta tính sổ chứ nhỉ?"