Chương 5: Chương 5: Bẫy rập trong sương
Bóng tối trong căn biệt thự không chỉ đơn thuần là sự thiếu vắng ánh sáng, nó đã biến thành một thực thể sống, đặc quánh và ngột ngạt như keo. Tiếng gió bão bên ngoài vẫn gầm rú, đập liên hồi vào những cánh cửa kính như muốn đòi mạng. Trong phòng khách, ngọn nến duy nhất đã tắt lịm từ lúc nào, chỉ còn lại mùi sáp cháy dở lẫn với mùi ẩm mốc của gỗ mục.
Nam đứng tựa lưng vào tường, lồng ngực phập phồng thở dốc. Tiếng tim đập thình thịch trong tai gã nhanh và mạnh đến mức lấn át cả tiếng mưa. Gã không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa trong cái quan tài bằng đá này. Mỗi góc tối, mỗi tiếng cọt kẹt của sàn gỗ đều như đang che giấu khuôn mặt của kẻ sát nhân.
"Chúng ta không thể ở lại đây," Nam lên tiếng, giọng gã khàn đặc nhưng kiên quyết, xé toạc bầu không khí im lặng đến rợn người. "Kẻ đó ở trong nhà. Nó đang lẩn khuất đâu đó. Ở lại đây chỉ có nước chờ chết lần lượt."
Khánh ngồi thụp dưới sàn, hai tay ôm đầu. Dưới ánh sáng yếu ớt của màn hình điện thoại sắp cạn pin, gương mặt gã tái nhợt, đôi mắt hiện rõ những tia máu đỏ ngầu. "Đi đâu? Ngoài kia là bão, là vực sâu! Mày điên rồi Nam ạ!"
"Còn hơn là ngồi đây đợi chuông đồng hồ reo và đầu lìa khỏi cổ!" Vy hét lên, giọng cô run rẩy nhưng chứa đầy sự hoảng loạn tột cùng. Cô bám chặt lấy cánh tay Linh. Linh không nói gì, chỉ khóc nấc lên từng tiếng nhỏ, bờ vai gầy guộc co rúm lại vì lạnh và sợ hãi.
Nam bước tới, nắm chặt vai Khánh, giật mạnh. "Nghe này! Tao nhớ phía sau homestay có một lối mòn nhỏ dẫn xuống chân núi. Dù dốc và trơn nhưng nếu chúng ta bám sát nhau, trong vòng hai tiếng sẽ thoát khỏi khu vực đỉnh Sương Mù này. Chỉ cần xuống đến lộ lớn, chúng ta sẽ sống."
Sự im lặng bao trùm trong vài giây. Cuối cùng, nỗi sợ hãi cái chết đang cận kề trong căn biệt thự đã chiến thắng nỗi sợ giông bão bên ngoài. Khánh cắn răng đứng dậy, gật đầu một cách cam chịu.
Cánh cửa hậu của biệt thự mở ra, gió lạnh và mưa buốt lập tức ập vào, quất thẳng vào mặt cả bốn người. Nam đi đầu, tay cầm chiếc đèn pin duy nhất còn hoạt động, luồng sáng leo lét cố xuyên qua màn sương mù dày đặc. Vy và Linh đi giữa, bám chặt lấy nhau, còn Khánh đi bọc hậu.
Bước chân ra khỏi thềm nhà, họ ngay lập tức bị nuốt chửng bởi bóng tối và sương mù của đỉnh núi. Rừng thông bao quanh homestay lúc này trông như một bầy quỷ dữ khổng lồ, những cành lá khẳng khiu, ướt sũng quật qua quật lại trong gió bão, phát ra những tiếng rít u uất. Đất đỏ dưới chân nhão nhoét, trơn trượt như mỡ. Mỗi bước đi là một lần họ phải gồng mình để không bị trượt ngã xuống sườn dốc khuất tầm mắt bên cạnh.
"Nam… chậm lại một chút! Tao không nhìn thấy gì cả!" Linh hét lên qua tiếng gió rít, một tay che mắt để ngăn những hạt mưa như roi quất vào mặt.
"Bám sát vào nhau! Không được để mất dấu!" Nam ngoái đầu lại hét lớn, luồng ánh sáng đèn pin quét qua quét lại, chỉ thấy một màu trắng đục của sương mù đậm đặc. Sương ở đây lạ lắm, nó không bảng lảng mà dày đến mức như có thể chạm vào được, che khuất mọi vật thể ngoài tầm cánh tay.
Họ đi được khoảng mười lăm phút. Không gian xung quanh chỉ có tiếng thở dốc nặng nhọc, tiếng gió gầm và tiếng bước chân nện xuống bùn nhão. Sự cô lập tột độ bắt đầu gặm nhấm tâm trí từng người. Nỗi sợ hãi vô hình từ phía sau khiến họ không ngừng ngoái đầu lại, lo sợ một bóng đen sẽ đột ngột lao ra từ màn sương.
Vy đi bên cạnh Linh, hơi thở cô dồn dập. Chân cô đã tê dại vì lạnh, đôi giày vải sũng nước nặng trĩu. Cô cố gắng tập trung nhìn vào lưng Nam phía trước để giữ thăng bằng. Đúng lúc cô bước qua một bụi cây rậm rạp khuất sau gốc thông già—
*RẮC! PHẬP!*
Một âm thanh kim loại va chạm khô khốc, sắc lẹm vang lên, xé toạc tiếng gầm của bão gió.
Ngay sau đó là một tiếng thét đau đớn, kinh hoàng đến xé lòng của Vy. Tiếng thét bén ngót, chứa đựng sự đau đớn tột cùng vang vọng khắp khu rừng tối.
"Vy!" Linh hét lên, ngã nhào xuống bùn khi Vy đột ngột đổ gục xuống.
Nam và Khánh giật mình quay lại. Ánh đèn pin của Nam lập tức quét xuống đất. Cảnh tượng trước mắt khiến tim gã như ngừng đập.
Chân phải của Vy đã bị kẹp chặt bởi một chiếc bẫy thú bằng thép khổng lồ, gỉ sét đen ngòm. Những chiếc răng cưa sắc nhọn của chiếc bẫy đã cắm ngập vào bắp chân cô, xuyên qua lớp quần jeans, găm sâu vào thịt đá. Máu đỏ tươi tuôn ra xối xả, nhanh chóng bị nước mưa hòa loãng, nhuộm đỏ cả một vùng bùn đất xung quanh.
"Chúa ơi! Vy!" Khánh lao đến, quỳ sụp xuống bên cạnh cô gái đang gào khóc thảm thiết, hai tay cô cào cấu điên cuồng xuống đất bùn để chống chọi với cơn đau tột độ.
"Cứu… cứu tao… đau quá! Nam ơi, Khánh ơi cứu tao!" Vy khóc nghẹn, gương mặt cô biến dạng vì đau đớn, toàn thân co giật liên hồi.
Nam quỳ xuống, cố dùng hai tay bấu vào hai gọng thép của chiếc bẫy để banh nó ra. Nhưng chiếc bẫy lò xo này quá cứng, gỉ sét lâu ngày càng làm nó kẹt chặt. Khớp xương chân của Vy phát ra tiếng rạn nứt nhỏ dưới áp lực kinh hoàng.
"Khánh! Giúp tao một tay! Mau lên!" Nam hét lớn, mặt đỏ gay vì dùng hết sức bình sinh.
Khánh vội vàng ghé vai vào, cả hai gã thanh niên dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể và sức lực để ép hai gọng sắt ra. Linh run rẩy cầm chiếc đèn pin, ánh sáng lắc lư điên cuồng theo nhịp run của tay cô, chiếu vào vũng máu đang loang rộng.
"Không được! Nó không nhúc nhích!" Khánh gào lên trong tuyệt vọng, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên mặt.
Đúng lúc đó, Nam chợt khựng lại. Ánh mắt gã đảo qua phần xích sắt neo chiếc bẫy vào gốc cây thông. Sợi xích sắt còn rất mới, không hề có một vết gỉ sét nào. Nó được cố định vào gốc cây bằng một chiếc khóa chữ U kiên cố.
Đây không phải là bẫy thú cũ sót lại của thợ săn.
Có kẻ đã cố tình đặt nó ở đây. Ngay trên lối mòn duy nhất dẫn xuống núi.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Nam, buốt giá hơn cả nước mưa ngoài trời. Gã ngẩng đầu lên, lia đèn pin ra xung quanh. Dưới ánh sáng vàng nhạt, gã kinh hoàng nhận ra những sợi dây cước mảnh được căng ngang tầm cổ chân giữa các gốc cây cách đó không xa, nối liền với những cọc gỗ vạt nhọn chĩa thẳng ra đường.
Chúng ta bị gài bẫy rồi.
Kẻ sát nhân không chỉ ở trong biệt thự. Hắn đã tính toán trước mọi đường lui của họ. Hắn biến khu rừng này thành một đấu trường sinh tử, một cái lưới khổng lồ mà họ vừa tự mình chui đầu vào.
"Nam… nhìn kìa…" Giọng Linh run rẩy, đứt quãng. Cô chỉ tay về phía màn sương mù dày đặc phía trước mặt.
Cách họ khoảng mười mét, sâu trong màn sương trắng đục, có một bóng đen đang đứng im lìm. Bóng đen cao lớn, không nhúc nhích, chỉ lặng lẽ quan sát họ như một gã thợ săn đang thưởng thức con mồi giãy giụa trong bẫy.
"Nó… nó kìa…" Khánh lắp bắp, nỗi sợ hãi tột cùng khiến gã cứng đờ cả người.
Vy vẫn đang khóc thét, tiếng khóc của cô nhỏ dần vì kiệt sức và mất máu.
Bóng đen trong sương bắt đầu chuyển động. Hắn không vội vã, từng bước một tiến về phía họ. Tiếng bước chân của hắn bị tiếng mưa át đi, nhưng sự hiện diện của hắn tỏa ra một áp lực chết chóc kinh hoàng.
"Phải bỏ bẫy ra! Ngay lập tức!" Nam gầm lên. Gã vớ lấy một khúc gỗ mục gần đó, chọc mạnh vào khe hở của gọng kìm thép, dùng hết sức đòn bẩy để nạy chiếc bẫy. Khánh cũng hiểu ý, gã lấy hết sức bình sinh đạp mạnh vào lò xo bên dưới.
*CẠCH!*
Chiếc bẫy giãn ra một chút. Nam nhanh tay nắm lấy cổ chân Vy, giật mạnh ra ngoài. Vy hét lên một tiếng đau đớn rồi ngất lịm đi vì quá đau.
"Khánh, cõng Vy! Linh, đi giữa! Chúng ta phải quay lại biệt thự!" Nam ra lệnh, giọng nói không còn chỗ cho sự do dự.
"Quay lại? Nhưng hắn ở ngoài này!" Linh khóc thét.
"Ở ngoài này chúng ta sẽ làm mồi cho bẫy và làm mồi cho hắn! Trong biệt thự ít nhất còn có cửa gỗ, có tường đá! Chạy mau!" Nam hét lên, gã nhặt một cành cây lớn làm vũ khí phòng thân, mắt không rời bóng đen đang tiến lại gần trong sương mù.
Khánh xốc Vy lên lưng. Cô gái trẻ lúc này đã bất tỉnh nhân sự, cái chân gãy nát buông thõng, máu vẫn không ngừng nhỏ giọt xuống bùn đất.
Họ quay đầu chạy ngược lên dốc. Đường về gian nan gấp bội phần. Cơn dốc trơn trượt giờ đây trở thành một bức tường dựng đứng đầy bùn nhão. Khánh cõng Vy, bước đi loạng choạng, liên tục suýt ngã. Nam và Linh phải thay nhau đỡ hai bên.
Phía sau họ, tiếng bước chân đuổi theo không hề nhanh, nhưng đều đặn và kiên trì. Kẻ đó biết rõ họ không thể chạy nhanh với một người bị thương nặng. Hắn đang dồn họ quay trở lại cái bẫy lớn nhất: căn biệt thự cô lập trên đỉnh sương mù.
"Cố lên! Sắp tới rồi!" Nam thở hổn hển, ánh đèn pin quét qua cấu trúc đen ngỏm của căn biệt thự đang hiện ra phía trước qua màn mưa. Nó trông không khác gì một con quái vật khổng lồ đang há miệng chờ sẵn.
Họ lao qua cánh cửa hậu, Khánh đặt Vy nằm xuống sàn phòng bếp. Nam lập tức đóng sầm cửa lại, cài chặt chốt sắt, rồi đẩy chiếc tủ gỗ lớn bên cạnh chặn ngang cánh cửa.
Tiếng gió bão bên ngoài vẫn gầm rú, nhưng giờ đây, bên trong căn nhà, sự im lặng chết chóc lại một lần nữa bao trùm. Họ đã quay trở lại điểm xuất phát, nhưng lần này với một người bị thương nặng, không có lối thoát, và kẻ đi săn đang ở ngay bên ngoài cửa.