Chương 4: Chương 4: Đèn tắt
Bão vẫn gầm rú ngoài cửa sổ. Gió quật mạnh vào vách kính, nghe như tiếng cào cấu của những linh hồn đói khát vật vờ ngoài vực sâu. Trong phòng khách rộng lớn của homestay, ngọn nến duy nhất cắm trên chiếc chân đế đồng cũ kỹ là nguồn sáng cuối cùng sót lại. Ánh lửa leo lét, nhảy múa điên cuồng mỗi khi có luồng gió lạnh luồn qua khe cửa gỗ mục nát.
Năm khuôn mặt xám ngoét vây quanh bàn gỗ. Nam, Linh, Vy, Khánh, và Tuấn. Không ai dám nhìn thẳng vào mắt nhau. Sự nghi ngờ như một loại độc dược cực mạnh, âm thầm ngấm vào máu thịt từng người. Xác chết của tay quản gia dưới hầm rượu vẫn còn đó, lạnh ngắt và trương phình trong bóng tối. Bức thư tuyệt mệnh đe dọa trả thù cho cái chết của người bạn năm năm trước như một bản án tử hình treo lơ lửng trên đầu họ, chỉ chờ giờ hành quyết.
"Chúng ta phải ra khỏi đây," Vy run rẩy nói, hai tay ôm chặt lấy bờ vai đang co rúm. Giọng cô mỏng manh như sắp vỡ vụn trước tiếng sấm ngoài kia. "Ngay lập tức. Tao không muốn chết ở đây. Tao không muốn…"
"Đi bằng cách nào?" Khánh gắt lên, giọng khàn đặc vì sợ hãi lẫn giận dữ. "Mưa bão thế này, đường sạt lở hết rồi. Xe của Nam cũng không qua được đoạn dốc sạt đâu. Mày muốn cả lũ lao xuống vực làm mồi cho thú dữ à?"
Tuấn ngồi thu mình trong góc tối nhất của căn phòng. Mặt gã tái nhợt không còn một giọt máu, đôi mắt đờ đẫn dán chặt vào chiếc đồng hồ quả lắc bằng gỗ sồi lớn đặt ở góc phòng. Tiếng tích tắc của nó vang lên khô khốc, đều đặn như nhịp tim của một con quái vật đang kiên nhẫn chờ mồi.
"Nó sắp điểm rồi," Tuấn thì thầm, giọng run bắn lên từng hồi. "Tiếng chuông thứ hai… Nó sẽ đến tìm chúng ta. Từng đứa một. Không ai thoát được đâu."
"Câm miệng đi!" Nam quát. Gã cố tỏ ra bình tĩnh nhưng bàn tay siết chặt thành đấm, gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay. "Không có con ma nào cả. Có kẻ trong chúng ta đang giở trò. Bức thư đó… chỉ có người trong nhóm mới biết chuyện năm năm trước. Kẻ đứng sau chuyện này đang ở ngay trong căn phòng này!"
Linh ngước mắt lên, ánh nhìn sắc lẹm như dao cạo xoáy thẳng vào Nam. "Ý mày là sao? Mày nghi ngờ ai? Hay chính mày là kẻ muốn diệt khẩu tất cả để giấu nhẹm cái bí mật dơ bẩn đó?"
"Mày nói cái gì?" Nam chồm người lên, mắt trợn trừng.
"Đủ rồi!" Khánh đập mạnh tay xuống bàn gỗ, tiếng động chát chúa vang lên cắt ngang cuộc cãi vã. "Cãi nhau lúc này thì giải quyết được gì? Chúng ta phải…"
Vút.
Một luồng gió lạnh buốt, mang theo hơi ẩm nồng nặc của đất ẩm và lá mục, từ đâu ập đến. Ngọn nến duy nhất phụt tắt.
Bóng tối dày đặc lập tức nuốt chửng căn phòng. Không gian tối đen như mực, không một chút ánh sáng lọt qua. Cảm giác mất đi thị giác đột ngột khiến nỗi sợ hãi trong lòng mỗi người phình to ra gấp bội.
"Á!" Vy hét lên kinh hoàng.
"Đứa nào thổi nến đấy? Đừng đùa kiểu đó!" Giọng Khánh vang lên, lạc đi vì hoảng loạn.
"Điện thoại! Bật đèn pin điện thoại lên nhanh!" Nam hét lớn, tiếng ghế gỗ ma sát xuống sàn kêu kèn kẹt.
Tiếng sột soạt, tiếng bước chân hỗn loạn, tiếng người va vào nhau trong bóng tối tạo nên một khung cảnh hỗn độn. Mọi người cuống cuồng tìm kiếm thiết bị của mình. Nhưng điện thoại của họ đã hết pin từ chiều, hoặc đã bị để lại trong phòng ngủ từ trước khi cơn hoảng loạn bắt đầu.
*Boong…*
Tiếng chuông đồng hồ quả lắc đột ngột vang lên. Âm thanh trầm đục, nặng nề, ngân dài trong không gian tĩnh mịch, len lỏi vào từng thớ thịt, đóng băng mọi cử động.
*Boong…*
Tiếng chuông thứ hai.
"Áaaa!"
Một tiếng hét thất thanh xé toạc màn đêm. Đó là tiếng hét của Tuấn. Nó không chỉ là tiếng hét vì sợ hãi, mà là tiếng hét của sự đau đớn tột cùng, nghẹn ứ nơi cổ họng rồi đột ngột tắt lịm như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Tiếng vật lộn huỳnh huỵch vang lên. Tiếng kim loại va chạm sắc lạnh. Tiếng bước chân nặng nề kéo lê trên sàn gỗ ẩm ướt.
"Tuấn! Mày ở đâu?" Nam gào lên, lao về phía góc phòng theo bản năng nhưng vấp phải chiếc ghế bành, ngã nhào xuống sàn, ê ẩm.
"Bật lửa! Ai có bật lửa không? Cứu với!" Linh khóc nấc lên trong bóng tối.
Khánh điên cuồng lục lọi trong túi quần. Tiếng quẹt diêm vang lên tanh tách. Một tia lửa nhỏ nhoi bùng lên, soi tỏ khuôn mặt hoảng loạn, mồ hôi đầm đìa của gã. Khánh run rẩy châm lại ngọn nến. Ánh lửa vàng vọt run rẩy trở lại, xua tan một phần bóng tối, nhưng cũng đồng thời phơi bày một sự thật kinh hoàng.
Góc phòng nơi Tuấn ngồi đã trống trơn.
Chiếc ghế gỗ bị lật nghiêng. Trên sàn nhà, một vệt máu tươi đỏ thẫm, nhớp nháp và ấm nóng, kéo dài từ chỗ Tuấn ngồi, băng qua lối đi, hướng thẳng ra hành lang tối tăm dẫn sâu vào phía sau homestay.
"Tuấn… Tuấn đâu rồi?" Vy ôm đầu, quỳ sụp xuống sàn, khóc ngất đi vì không chịu đựng nổi áp lực.
Nam gượng dậy từ sàn nhà, giật phắt cây nến từ tay Khánh. Ánh sáng lay lắt từ ngọn nến soi rõ vệt máu. Nó kéo dài, vệt máu dày và không có vết chân kéo đi, chứng tỏ nạn nhân đã bị lôi tuột vào bóng tối mà không có cơ hội kháng cự.
"Nó… nó bị bắt đi rồi," Khánh lắp bắp, mắt trợn trừng nhìn vệt máu kéo dài vào khoảng không vô tận của hành lang. "Ngay trước mắt chúng ta. Trong vòng chưa đầy mười giây. Làm sao có thể…"
"Không thể nào!" Linh hét lên, lùi lại phía sau cho đến khi lưng chạm sát vào bức tường đá lạnh ngắt. "Chúng ta đều ở đây. Cửa phòng khách đã khóa chặt từ bên trong. Ai đã làm việc đó? Ai trong số các người?!"
Nam nhìn quanh. Linh, Vy, Khánh. Tất cả đều có mặt, khuôn mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ, lấm tấm mồ hôi lạnh. Nhưng trong bóng tối vừa rồi, ai đã di chuyển? Ai đã ra tay? Mỗi cái liếc mắt giờ đây đều đầy rẫy sự nghi kỵ. Sự tin tưởng mỏng manh giữa những người bạn đại học đã hoàn toàn sụp đổ. Đằng sau vẻ mặt sợ hãi kia, biết đâu là bộ mặt của một kẻ sát nhân máu lạnh đang âm thầm lên kế hoạch cho con mồi tiếp theo.
"Chúng ta phải đi tìm nó," Nam nói, giọng run rẩy nhưng cố giữ chút lý trí cuối cùng. "Vệt máu còn rất mới. Nó có thể vẫn còn sống."
"Mày điên rồi!" Khánh hét vào mặt Nam, hai vai run bần bật. "Nhìn vệt máu này đi! Nó bị lôi đi như một con vật tế thần. Đi vào cái hành lang tối om đó để nộp mạng cho kẻ sát nhân à? Tao không đi!"
"Thế mày muốn ngồi đây chờ chết khi tiếng chuông tiếp theo vang lên sao?" Nam gầm lại, mắt đỏ ngầu.
Bên ngoài, tiếng sấm nổ vang trời làm rung chuyển cả ngôi nhà gỗ. Sương mù ngoài cửa sổ như đang áp sát vào mặt kính, chực chờ tràn vào nuốt chửng những kẻ còn sống sót. Không ai dám bước đi, cũng không ai dám đứng yên. Bóng tối vẫn đang rình rập, và tiếng chuông đồng hồ tiếp theo có thể vang lên bất cứ lúc nào.