Màu nền
Kiểu chữ
Kích thước chữ
18px
Chương sau
Tiếng Chuông Tử Thần Trên Đỉnh Sương Mù

Chương 6: Chương 6: Mặt nạ rơi xuống

Bão rú ngoài vách kính. Gió giật liên hồi.

Trong phòng khách khóa chặt, chỉ còn ba người. Nam. Khánh. Linh.

Không khí đặc quánh mùi máu và sợ hãi.

Nam bước tới góc phòng. Nhặt chiếc ba lô của Khánh.

Khánh hét: "Mày làm gì đó?"

Nam không đáp. Giật khóa ba lô. Lục lọi.

Nam rút ra một xấp phong bì màu đen. Giống hệt thư đe dọa gửi cho cả nhóm.

Nam ném xấp thư lên bàn. "Khánh. Cái gì đây?"

Linh nhìn xấp thư. Mặt tái mét. Lùi sát tường. "Khánh… anh…?"

Khánh run rẩy. Mồ hôi lạnh chảy dài.

Nam nghiến răng. Bước áp sát. "Mày là kẻ báo thù? Mày giết quản gia? Mày giết tụi nó?"

Khánh khuỵu gối. Đầu cúi thấp. "Tao gửi thư. Đúng."

Linh che miệng khóc. "Tại sao?"

Khánh ngẩng đầu. Mắt đỏ ngầu. "Năm năm trước. Lâm chết. Tất cả tụi mày im lặng. Che giấu. Tao muốn công lý. Tao giả danh kẻ báo thù. Dụ tụi mày lên đây. Tao muốn tụi mày thú tội!"

Nam nắm cổ áo Khánh. Lôi dậy. "Vậy mày giết người?"

Khánh gào lên: "Không! Tao thề! Tao chỉ gửi thư! Khi tao đến, quản gia đã chết. Có kẻ khác! Kẻ đó lợi dụng kế hoạch của tao để diệt khẩu!"

Linh run rẩy. "Ai? Là ai?"

Căn phòng bỗng im bặt.

Gió ngưng rít.

Phập.

Một lưỡi dao nhọn hoắt. Đâm xuyên từ lưng Khánh ra trước ngực.

Máu tươi bắn tung tóe. Trúng mặt Linh.

Khánh trợn mắt. Miệng hộc máu. Ngã xuống.

Phía sau Khánh. Một bóng đen đứng trong góc tối.

Tay cầm chuôi dao. Mắt lạnh lùng.

Nam chết lặng.