Màu nền
Kiểu chữ
Kích thước chữ
18px
Chương sau
Song Trùng Ký Sinh

Chương 6: Chương 6: Ai là Nam?

Tiếng gỗ sồi nứt toác vẫn còn văng vẳng trong không gian chật hẹp của căn phòng. Trên tay Nam, chiếc xà beng sắt lạnh ngắt, đẫm mồ hôi. Trước mặt anh, cánh cửa tủ đồ kiên cố nhất đã bị phá hoại, để lộ khoảng tối hoang hoắt, sâu hoắm bên trong. Nhưng Nam chưa kịp nhìn kỹ xem thứ gì ẩn nấp nơi đáy tủ, một luồng ánh sáng chói mắt đột ngột quét qua cửa sổ, theo sau là tiếng còi hú xé toạc màn đêm tĩnh mịch của khu chung cư.

"Cảnh sát đây! Yêu cầu buông vũ khí và nằm xuống sàn ngay lập tức!"

Tiếng rầm rầm rợn người vang lên từ phía cửa chính. Cánh cửa căn hộ vốn khóa ba lớp nay bị tông thẳng ra bằng lực mạnh. Ba, bốn bóng người mặc sắc phục cảnh sát ập vào, luồng ánh sáng từ đèn pin cực mạnh rọi thẳng vào mắt Nam khiến anh lóa mắt, vô thức giơ tay lên che.

"Tôi bảo buông vũ khí xuống!" Một viên cảnh sát hét lớn, giọng đanh thép, tay lăm lăm khẩu súng bắn điện.

Chiếc xà beng tuột khỏi những ngón tay run rẩy của Nam, rơi keng xuống sàn gạch. Chưa đầy một giây sau, hai bóng người lực lưỡng lao đến, đè nghiến anh xuống đất. Má Nam áp chặt vào nền gạch lạnh buốt, mùi bụi bẩn và mùi gỗ mục xộc thẳng vào mũi. Cánh tay anh bị bẻ ngoặt ra sau lưng, chiếc còng số tám lạnh lẽo khóa chặt hai cổ tay bằng một tiếng "cạch" dứt khoát.

"Tôi… tôi là chủ nhà! Có kẻ đột nhập! Có kẻ giả mạo tôi!" Nam hét lên, giọng khản đặc, cố vùng vẫy nhưng vô ích. Nước mắt và mồ hôi hòa lẫn, làm mờ nhòe đi tầm nhìn của anh.

"Im lặng! Anh bị bắt vì tội đột nhập gia cư bất hợp pháp và hủy hoại tài sản," viên cảnh sát đang đè vai anh gằn giọng.

"Không! Đây là nhà của tôi! Căn hộ 502! Tôi là Nguyễn Hoài Nam!" Nam gào lên trong tuyệt vọng. Sự bất công và nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt cuống họng anh.

Từ phía sau ánh đèn pin loang loáng, một bóng người chậm rãi bước ra từ góc tối của phòng khách.

Nam nín thở. Mọi tế bào trong cơ thể anh như đông cứng lại.

Đó là một người đàn ông. Anh ta mặc chiếc áo thun xám đơn giản, chiếc quần tây phẳng phiu – bộ đồ mà Nam thích nhất, mua bằng tháng lương đầu tiên khi làm việc tự do. Nhưng điều kinh khủng nhất không phải là quần áo. Mà là gương mặt đó.

Mái tóc cắt cao gọn gàng, làn da hồng hào khỏe mạnh, đôi mắt sáng ngời đầy vẻ tri thức và điềm tĩnh. Đó chính là Nam. Một phiên bản Nam hoàn hảo, không có quầng thâm mắt sâu hoắm, không có vẻ mặt hốc hác của kẻ mất ngủ kinh niên, không có những vết cào xước rướm máu trên cánh tay.

Kẻ giả mạo đứng đó, nhìn Nam bằng ánh mắt vừa ái ngại, vừa sợ hãi, pha lẫn một chút thương hại sâu sắc. Anh ta khẽ run lên, nép sát vào người một viên cảnh sát khác.

"Cảm ơn các đồng chí," kẻ giả mạo lên tiếng. Giọng nói của hắn trầm ấm, vang vọng, giống hệt giọng của Nam nhưng lại thanh thoát và tự tin hơn nhiều. "Hắn ta đã rình rập quanh đây cả tuần nay rồi. Đêm nay hắn còn dùng xà beng phá cửa xông vào. Hắn… hắn điên rồi. Hắn cứ lẩm bẩm tên của tôi."

"Không phải! Mày là kẻ giả mạo! Mày chui ra từ cái tủ đó!" Nam điên cuồng gào thét, cố rướn người về phía trước nhưng bị viên cảnh sát ấn mạnh đầu xuống sàn. "Các anh cảnh sát, nhìn hắn đi! Hắn không phải là tôi! Tôi mới là Nguyễn Hoài Nam! Hãy kiểm tra căn cước công dân của hắn! Hãy kiểm tra dấu vân tay!"

Viên cảnh sát trung niên, người dường như là tổ trưởng, bước đến trước mặt kẻ giả mạo. "Anh Nam, anh có thể cung cấp giấy tờ tùy thân để chúng tôi xác minh nhanh không?"

"Dạ được, đợi tôi một chút." Kẻ giả mạo lịch sự gật đầu, điềm tĩnh bước đến ngăn kéo bàn làm việc – nơi Nam vẫn luôn để giấy tờ. Hắn rút ra một chiếc ví da màu nâu. Đó là ví của Nam. Hắn mở ví, rút thẻ căn cước công dân đưa cho viên cảnh sát.

Viên cảnh sát bật đèn pin soi vào tấm thẻ, rồi nhìn lên khuôn mặt của kẻ giả mạo, gật đầu. "Nguyễn Hoài Nam, sinh năm 1995. Đúng gương mặt này." Rồi ông ta quay sang nhìn Nam, kẻ đang nằm thảm hại trên sàn nhà như một con thú bị sập bẫy. "Còn anh? Anh tên gì? Giấy tờ tùy thân đâu?"

"Tôi… tôi…" Nam nghẹn lời. Giấy tờ của anh? Tất cả đều nằm trong chiếc ví kia. Chiếc ví đang nằm trong tay kẻ giả mạo. "Nó lấy cắp ví của tôi! Điện thoại của tôi nữa! Hãy bảo hắn mở khóa điện thoại đi! Mật khẩu là 1209!"

Kẻ giả mạo khẽ thở dài, rút chiếc điện thoại từ trong túi quần ra. Hắn nhìn Nam bằng ánh mắt buồn bã: "Anh bạn à, dừng lại đi. Tôi biết anh bị bệnh. Nhưng thế này là quá giới hạn rồi." Nói rồi, hắn dùng ngón tay cái chạm nhẹ vào cảm biến vân tay của điện thoại. Màn hình lập tức sáng lên, hiện ra giao diện màn hình chủ với bức ảnh chụp Nam và bạn gái cũ.

Nam trợn tròn mắt. Đầu óc anh như nổ tung. Làm sao có thể? Dấu vân tay của hắn cũng trùng khớp sao? Hắn là một bản sao sinh học hoàn hảo đến mức nào?

"Đồng chí cảnh sát," kẻ giả mạo khẽ nói, giọng đầy vẻ lo lắng. "Thực ra tôi biết người này. Anh ta tên là Minh. Anh ta từng là một lập trình viên giỏi, nhưng sau một biến cố tâm lý nặng nề cách đây hai năm, anh ta bắt đầu bị hoang tưởng tự cao. Anh ta luôn nghĩ mình là tôi, sống cuộc đời của tôi. Gia đình anh ta đã gửi anh ta vào bệnh viện tâm thần, nhưng có vẻ anh ta mới trốn ra gần đây."

"Mày nói láo! Mày ngậm miệng lại!" Nam hét lên, nước bọt bắn ra ngoài. Anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, mang theo sự kinh hoàng tột độ. "Minh là ai? Tao là Nam! Tao chưa từng bị tâm thần! Các anh ơi, làm ơn tin tôi! Hãy nhìn cái tủ kia đi! Nó chui ra từ cái tủ khóa xích đó!"

Viên cảnh sát tổ trưởng quay lại nhìn chiếc tủ gỗ sồi bị phá nát. Bên trong chỉ có vài bộ quần áo cũ treo lơ lửng và một vài hộp giấy bám đầy bụi. Không có lối bí mật nào. Không có gì bất thường. Chỉ là một chiếc tủ quần áo bình thường bị một kẻ điên dùng xà beng đập phá nhân danh một nỗi sợ hoang đường.

"Đủ rồi," viên cảnh sát nói, giọng chán ngán. "Đưa hắn về đồn. Rõ ràng là có dấu hiệu bất ổn về thần kinh. Chúng tôi sẽ liên hệ với bệnh viện tâm thần trung ương để xác minh danh tính sau."

"Không! Tôi không đi điên! Tôi không điên!" Nam giãy giụa kịch liệt.

Hai viên cảnh sát lôi xộc anh đứng dậy. Trong khoảnh khắc cơ thể được nâng lên, Nam đối diện trực tiếp với tấm gương lớn treo ở lối ra vào.

Anh khựng lại.

Trong gương, hình ảnh phản chiếu của anh hiện lên rõ mồn một. Đó là một kẻ có khuôn mặt xám xịt như tro tàn, đôi mắt đỏ ngầu đầy những tia máu, tóc tai bù xù dựng đứng, râu ria lởm chởm không cạo cả tuần. Quần áo trên người anh rách rưới, lấm lem bùn đất và những vệt máu khô từ những vết thương tự cào cấu. Trông anh không khác gì một kẻ nghiện ngập đang trong cơn phê thuốc, hay một bệnh nhân tâm thần trốn viện bị kích động mạnh.

Nam nhìn sang kẻ giả mạo đang đứng cạnh viên cảnh sát. Hắn ta đứng đó, thẳng lưng, tràn đầy sức sống, ánh mắt nhìn anh ngập tràn sự bao dung và thương cảm của một người bình thường dành cho một kẻ đáng thương.

Một ý nghĩ kinh hoàng, sắc nhọn như dao găm đột ngột cắm phập vào tâm trí Nam, khiến anh lạnh toát từ đầu đến chân.

*Có khi nào… hắn nói đúng không?*

*Có khi nào mình thực sự là Minh? Một kẻ tâm thần phân liệt hoang tưởng tự nhận mình là Nam?*

*Những ký ức về những đêm thức trắng lập trình, những cuộc đối thoại, những nỗi sợ hãi về kẻ giả mạo chui ra từ tủ đồ… phải chăng chỉ là những ảo ảnh điên cuồng được tạo ra bởi một bộ não đã hỏng hóc?*

*Viên thuốc đắng ngắt mà mình nuốt khan tối qua… đó là chất kích thích giúp tỉnh táo, hay thực chất là thuốc an thần mà mình đã trốn tránh không chịu uống?*

Sự hoài nghi như một liều thuốc độc cực mạnh, nhanh chóng ngấm vào từng tế bào, ăn mòn chút lý trí cuối cùng còn sót lại của Nam. Anh nhìn chằm chằm vào bàn tay mình – bàn tay đang run rẩy trong chiếc còng số tám. Chúng có thực sự là tay của Nam không? Hay chúng thuộc về một kẻ tên Minh nào đó mà anh chưa từng quen biết?

"Đi thôi!"

Viên cảnh sát đẩy mạnh vào vai Nam, áp giải anh bước ra phía cửa.

Khi đi ngang qua kẻ giả mạo, Nam dừng lại một nhịp. Kẻ giả mạo khẽ cúi đầu, ghé sát vào tai anh, thì thầm bằng một âm lượng cực nhỏ, chỉ đủ cho hai người nghe thấy:

"Cảm ơn vì đã nhường lại cuộc đời này cho tôi. Anh đã mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi đi."

Nụ cười thoáng qua trên môi kẻ giả mạo lạnh buốt như băng giá từ cõi chết.

Nam trợn mắt, định lao vào cắn xé gương mặt kia, nhưng các viên cảnh sát đã nhanh chóng lôi mạnh anh đi. Tiếng gào thét của anh vang vọng dọc hành lang chung cư lạnh lẽo, xé nát đêm tối, nhưng chỉ nhận lại những ánh mắt ái ngại, sợ hãi từ những người hàng xóm đang hé cửa nhìn ra.

Cánh cửa căn hộ 502 khép lại. Bên trong, ánh đèn vàng ấm áp tỏa ra. Kẻ giả mạo – giờ đã là Nguyễn Hoài Nam duy nhất và hợp pháp – mỉm cười nhẹ nhàng, khóa chốt cửa, bắt đầu một cuộc đời mới đầy hạnh phúc. Còn Nam bị kéo vào bóng tối của chiếc xe cảnh sát, để lại sau lưng danh tính, cuộc đời, và cả sự tồn tại của chính mình.