Chương 5: Chương 5: Căn phòng khóa kín
Nam đứng trước tủ đồ. Tủ gỗ sồi. Khóa xích sắt dày. Kẻ giả mạo chui ra từ đây mỗi đêm.
Nam cầm xà beng. Sắt lạnh buốt lòng bàn tay. Mồ hôi tuôn. Tim đập dồn dập. Thình thịch.
Phải phá nó. Ngay bây giờ.
Nam cắm đầu nhọn xà beng vào khe cửa. Dồn lực. Cơ bắp căng cứng. Khớp xương kêu răng rắc.
Gỗ sồi nứt. Tiếng kêu chói tai xé rách màn đêm tĩnh mịch.
"Rắc!"
Một mảng gỗ vỡ bắn ra. Nam không dừng lại. Nam điên cuồng nạy. Tiếng kim loại va đập gầm rú.
Xích sắt đứt. Bản lề bung. Cánh cửa tủ đổ sụp xuống sàn. Bụi bay mù mịt.
Nam thở dốc. Phổi bỏng rát.
Nam rọi đèn pin vào trong.
Tủ trống rỗng. Chỉ có mấy bộ quần áo cũ treo lơ lửng.
Nhưng mùi lạ xuất hiện. Không phải mùi ẩm mốc thường. Mùi hoa hồng héo trộn lẫn mùi ozone sau cơn giông. Mùi của kẻ giả mạo.
Nam bước vào trong tủ. Không gian chật hẹp.
Nam gõ tay lên vách sau.
"Cộc. Cộc."
Âm thanh rỗng. Phía sau có khoảng trống.
Nam soi đèn kỹ. Rìa vách ngăn có đường nứt mỏng. Một cái chốt chìm bằng đồng rỉ sét.
Nam ấn mạnh.
"Cạch."
Vách ngăn từ từ trượt sang bên.
Một khoảng tối sâu hoắm hiện ra. Lạnh buốt. Luồng khí lạnh ùa ra làm Nam nổi da gà.
Nam bò qua vách ngăn.
Bên sau là một căn phòng nhỏ. Không có cửa sổ. Tường bê tông thô.
Nam quét luồng sáng đèn pin.
Giữa phòng có một chiếc bàn gỗ đơn sơ. Trên bàn xếp đầy đồ vật.
Nam tiến lại gần.
Đầu tiên: Những bức ảnh.
Nam cầm một tấm lên. Ảnh chụp Nam lúc mười tuổi. Đứng trước cổng trường tiểu học.
Nhưng có điểm lạ. Trong ảnh, Nam có vết sẹo dài trên má trái.
Nam đưa tay sờ má mình. Nhẵn mịn. Nam chưa từng bị sẹo.
Tấm ảnh khác: Nam chụp chung với bố mẹ. Bố mẹ cười tươi. Nhưng hậu cảnh là một ngôi nhà sơn màu xanh biển. Nhà Nam thuở nhỏ màu vàng đất.
Ký ức bị bóp méo.
Nam lật tiếp. Một cuốn sổ nhật ký. Bìa da đen.
Nam mở ra. Chữ viết tay của Nam. Giống hệt. Không lệch một nét.
Nam đọc dòng đầu tiên: "Ngày 14 tháng 3. Hôm nay tai nạn xe buýt cướp đi chân trái của tôi. Đau đớn."
Nam nhìn xuống chân mình. Hai chân nguyên vẹn.
Nam lật trang khác: "Ngày 20 tháng 8. Mẹ mất. Đám tang mưa tầm tã."
Mẹ Nam vẫn đang sống ở quê. Nam mới gọi điện tuần trước.
Đầu Nam đau như búa bổ. Đây là ai? Ký ức của ai?
Nam nhìn sâu vào góc phòng.
Có một bản đồ thành phố treo trên tường.
Bản đồ Hà Nội. Nhưng các con phố mang tên lạ. Đường Nguyễn Trãi đổi thành đường Song Trùng. Hồ Gươm mang tên Hồ Hắc Ám.
Bên cạnh bản đồ là một tờ báo. Giấy ố vàng.
Tiêu đề lớn: "Thử nghiệm cổng không gian thành công. Dự án Song Trùng mở lối sang thế giới B."
Ngày xuất bản: 12 tháng 12 năm 2023.
Thế giới song song.
Kẻ giả mạo đến từ bên kia. Hắn trốn chạy? Hay hắn xâm lăng?
Nam run rẩy.
Hắn không chỉ cướp nhà. Hắn đang cướp thực tại của Nam. Hắn thay thế Nam bằng phiên bản lỗi từ thế giới bên kia.
Tiếng động vang lên phía sau.
"Cạch."
Vách ngăn tự động đóng lại.
Bóng tối bao trùm. Đèn pin chập chờn rồi tắt ngóm.
Tiếng thở khò khè vang lên ngay sát gáy Nam. Mùi hoa hồng héo nồng nặc.
"Mày thấy rồi," một giọng nói thì thầm. Giọng của chính Nam.