Màu nền
Kiểu chữ
Kích thước chữ
18px
Chương sau
Song Trùng Ký Sinh

Chương 4: Chương 4: Đối đầu trong bóng tối

Viên thuốc đắng. Nam nuốt khan. Không nước. Cổ họng cháy rát. Chất kích thích ngấm vào máu. Tim đập nhanh. Thình thịch. Mắt căng ra. Phải tỉnh táo. Không được ngủ.

Nam nằm xuống giường. Kéo chăn. Nhắm mắt hờ. Giả vờ thở đều. Nhịp thở giả tạo. Tai căng lên. Nghe ngóng.

Bóng tối đặc quánh. Căn phòng im lặng. Chỉ có tiếng kim đồng hồ. Tích. Tắc. Tích. Tắc. Thời gian trôi chậm. Giờ chết đến gần.

Mùi hồng héo xuất hiện. Nhạt. Rồi đậm dần. Mùi của cái chết. Mùi của kẻ giả mạo.

Két.

Tiếng gỗ nghiến. Cửa tủ quần áo chuyển động. Rất khẽ. Nhưng Nam nghe rõ. Tim nảy lên ngực. Nam gồng cơ bắp. Chờ đợi.

Một bóng đen bước ra. Dáng người. Chiều cao. Cách đi đứng. Giống hệt Nam. Kẻ song trùng.

Kẻ đó tiến lại gần giường. Hơi thở nó lạnh. Không có hơi ấm người sống. Nó đứng nhìn Nam. Đăm đăm.

Nam không động đậy. Tay dưới chăn nắm chặt con dao găm. Kim loại lạnh buốt.

Kẻ kia cúi xuống. Mặt sát mặt. Nam ngửi thấy mùi da thịt của chính mình, nhưng thối rữa.

BÂY GIỜ.

Nam mở mắt. Hét lớn. Tay vung dao. Nhắm thẳng cổ họng kẻ kia.

Xoẹt.

Mũi dao trượt. Kẻ kia né tránh cực nhanh. Phản xạ của chính Nam. Hoặc nhanh hơn.

Nam chồm dậy. Lao cướp thế thượng phong. Đè kẻ kia xuống sàn. Rầm. Tiếng xương thịt va chạm bê tông.

Kẻ kia không kêu. Không đau đớn. Nó ra đòn. Một cú đấm vào quai hàm Nam. Khớp xương đau nhói. Vị máu tanh tràn khoang miệng.

Nam điên cuồng. Đâm loạn xạ. Bóng tối che mắt. Chỉ có xúc giác.

Tay Nam chộp được cổ áo kẻ kia. Vải thô. Áo của Nam.

"Mày là ai?" Nam gầm lên.

Kẻ kia không trả lời. Nó cười. Tiếng cười khẽ. Giọng nói của Nam. Y hệt.

Nó dùng lực mạnh. Khỏe kinh khủng. Nó lật ngược thế cờ. Đè Nam xuống.

Hai bàn tay lạnh ngắt như đá bóp chặt cổ Nam. Khí quản co thắt. Oxy cạn kiệt. Mắt Nam nổ đom đóm.

Nam quờ quạng. Tay chạm phải chiếc đèn bàn. Vớ lấy. Đập mạnh vào đầu kẻ kia.

Choang.

Bóng đèn vỡ. Mảnh thủy tinh găm vào thịt. Kẻ kia khựng lại. Lực tay nới lỏng.

Nam đạp mạnh. Đẩy kẻ kia ra. Thở hổn hển. Ho sặc sụa.

Kẻ kia lùi vào bóng tối. Hướng về phía tủ đồ.

"Đứng lại!" Nam bò dậy. Lao theo.

Nhưng bóng tối nuốt chửng nó. Tiếng sập cửa tủ vang lên. Rầm.

Nam lao đến. Giật mạnh cửa tủ. Trống rỗng. Chỉ có quần áo treo lủng lẳng. Mùi hồng héo tan dần.

Nam quỵ xuống. Sàn nhà đầy máu. Máu của Nam. Hay máu của nó?

Điện thoại trên bàn sáng lên. Tin nhắn mới. Từ số của Nam.

"Mày không giữ được tao đâu."

Nam nhìn vết thương trên tay. Đau đớn thật sự. Nhưng nỗi sợ còn lớn hơn. Kẻ kia đang mạnh lên. Mỗi ngày.