Chương 3: Chương 3: Danh tính bị đánh cắp
Nam chạy. Chân mỏi. Phổi nóng như lửa. Gió đêm thổi mạnh. Đường vắng. Đèn đường vàng vọt. Bóng Nam kéo dài trên bê tông. Bóng méo mó.
Đồn cảnh sát trước mặt. Biển hiệu xanh. Ánh đèn tuýp sáng trưng. Nam đẩy cửa. Cửa kính nặng. Nam ngã vào trong. Sàn gạch lạnh.
Cảnh sát trực ban ngồi sau bàn gỗ. Anh ta trẻ. Mặt mệt mỏi. Mắt thâm quầng. Anh ta ngẩng đầu. Nhìn Nam.
"Giúp tôi!" Nam thở hổn hển. Giọng khàn đặc. "Có kẻ đột nhập. Hắn cướp nhà tôi. Hắn giống hệt tôi."
Cảnh sát nhíu mày. Anh ta đặt bút xuống. "Bình tĩnh. Ngồi xuống ghế. Kẻ đột nhập ở đâu?"
"Trong nhà tôi. Căn hộ 502. Chung cư cũ," Nam nói nhanh. Tay múa máy. "Hắn chui ra từ tủ đồ. Hắn lấy quần áo của tôi. Hắn dùng điện thoại của tôi."
Cảnh sát nhìn Nam từ đầu đến chân. Nam nhếch nhác. Áo khoác lệch. Tóc rối. Mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.
"Cho tôi xem giấy tờ tùy thân," cảnh sát nói. Giọng đều đều. Nghi ngờ.
Nam run rẩy. Nam thọc tay vào túi quần. Móc ví. Ví da cũ. Nam rút thẻ căn cước công dân. Thẻ nhựa cứng gắn chip. Nam đặt lên bàn gỗ.
Cảnh sát cầm thẻ. Anh ta bật đèn bàn. Soi thẻ. Anh ta nhìn ảnh trên thẻ. Rồi nhìn mặt Nam. Anh ta lắc đầu.
"Anh đùa tôi à?" cảnh sát hỏi. Giọng nghiêm khắc.
"Sao cơ?" Nam hỏi. Tim đập thình thịch.
Cảnh sát quay thẻ lại. Đẩy về phía Nam. "Nhìn đi."
Nam nhìn xuống. Mắt Nam giãn ra. Lồng ngực nghẹt thở.
Ảnh trên thẻ. Không phải Nam.
Đó là khuôn mặt kẻ giả mạo. Khuôn mặt giống Nam tám phần. Nhưng góc cạnh hơn. Da sáng hơn. Đặc biệt là đôi mắt. Đôi mắt trong ảnh sâu hoắm. Nụ cười mỉm lạnh lùng. Nhưng con dấu nổi đè lên ảnh. Chip đồng sáng loáng. Mọi thứ hoàn hảo. Không vết cào xước. Không dấu vết chỉnh sửa.
"Không thể nào!" Nam hét lên. Nam giật lại thẻ. "Đây là thẻ của tôi! Tôi là Nguyễn Hoài Nam! Kẻ giả mạo đã tráo thẻ!"
Cảnh sát đứng dậy. Ghế gỗ rít lên trên sàn. "Anh câm miệng. Thẻ căn cước gắn chip không thể tráo ảnh thủ công. Con dấu chìm còn nguyên. Anh dùng thẻ của người khác. Hoặc anh đang ngáo đá."
"Tôi không ngáo!" Nam khóc. Nước mắt chảy ra. "Tôi là Nam thật! Hãy tin tôi!"
Cảnh sát đặt tay lên bao súng. "Yêu cầu anh rời đi. Nếu không tôi tạm giữ vì hành vi gây rối và sử dụng giấy tờ giả."
Nam nhìn khẩu súng. Nam sợ hãi. Nam lùi lại. Nam quay đầu. Nam chạy trốn khỏi đồn cảnh sát.
Gió đêm đập vào mặt. Nam chạy không mục đích. Phố xá im lìm. Chỉ có tiếng xào xạc của lá khô. Nam dừng lại dưới một gốc cây bàng. Nam thở dốc. Nam rút điện thoại.
Điện thoại vẫn trong túi. Nam mở khóa bằng vân tay. Vân tay vẫn nhận. Nam mừng rỡ. Vẫn còn hy vọng.
Nam vào danh bạ. Nam tìm số Khánh. Khánh là bạn thân từ thời đại học. Khánh biết rõ nốt ruồi trên cổ Nam. Khánh không thể nhầm.
Nam bấm gọi. Tiếng chuông reo dài. Mỗi tiếng chuông là một nhát búa gõ vào tim Nam.
Đầu dây bên kia bắt máy. "Alo? Ai đấy?" Giọng Khánh ngái ngủ.
"Khánh! Tao Nam đây!" Nam nói nhanh. Giọng run rẩy. "Cứu tao. Có kẻ giả mạo tao. Hắn lấy hết giấy tờ rồi."
Bên kia im lặng một lát. Rồi Khánh cười khẩy. "Mày say à Nam? Đêm hôm đùa dai thế."
"Tao không đùa! Tao đang ở ngoài đường. Tao bị đuổi khỏi nhà!" Nam gào lên.
"Thôi đi ông tướng," Khánh giọng bực bội. "Nam đang nằm ngủ ở giường bên cạnh tao đây. Hôm nay nó sang nhà tao chơi game muộn rồi ngủ lại. Đừng giả giọng nó nữa. Điên khùng."
Cúp máy. Tiếng tút tút khô khốc.
Nam chết lặng. Điện thoại tuột khỏi tay. Rơi xuống thảm cỏ ẩm ướt. Nam không nhặt.
Nam ngủ ở nhà Khánh? Vậy kẻ giả mạo đang ở đó. Hắn đã tiếp cận bạn thân của Nam. Hắn đóng vai Nam hoàn hảo đến mức Khánh không nhận ra.
Nam nhặt điện thoại. Màn hình dính bùn. Nam lau đi. Nam mở Facebook. Nam vào trang cá nhân.
Ảnh đại diện đã đổi. Vẫn là Nam. Nhưng là kẻ kia. Hắn mặc áo sơ mi xanh. Nam không có áo đó. Hắn cười rạng rỡ.
Nam lướt dòng thời gian. Một dòng trạng thái mới đăng hai tiếng trước. Ảnh chụp bàn ăn. Có bia. Có đồ nhắm. Có tay của Khánh. Dòng chữ viết: "Cuối tuần vui vẻ với thằng bạn thân."
Lượt thích rất nhiều. Bạn bè vào bình luận. "Nam dạo này đẹp trai thế", "Nam dạo này da đẹp thế". Kẻ giả mạo trả lời từng bình luận. Giọng điệu giống hệt Nam. Cách dùng từ. Cách dùng biểu tượng cảm xúc.
Nam cảm thấy lạnh buốt dọc sống lưng. Kẻ kia không chỉ cướp xác. Hắn cướp cả thói quen. Cướp cả ký ức.
Nam quyết định gọi cho mẹ. Mẹ ở quê. Mẹ sinh ra Nam. Mẹ phải nhận ra con trai.
Nam bấm nút gọi. Tim Nam treo lơ lửng.
Mẹ nghe máy. "Nam hả con? Sao gọi muộn thế?"
"Mẹ…" Nam nghẹn ngào. Nước mắt rơi. "Mẹ ơi, con…"
"Con sao thế? Giọng khàn thế? Lại thức khuya code à?" Mẹ lo lắng. "Nãy con vừa gọi cho mẹ bảo gửi tiền thuốc cho mẹ rồi mà. Sao giờ lại gọi nữa?"
Nam đóng băng. "Con… con vừa gọi?"
"Ừ, mười phút trước con gọi hỏi thăm sức khỏe mẹ. Bảo dạo này công việc tốt. Mẹ bảo con nghỉ ngơi đi. Sao thế con?"
Nam không thở nổi. Kẻ kia đã gọi cho mẹ anh. Hắn làm bổn phận của Nam. Hắn gửi tiền cho mẹ Nam.
"Mẹ… người gọi lúc nãy… không phải con…" Nam thốt lên.
"Con nói gì lạ thế? Không phải con thì ai? Giọng con rõ ràng thế mà. Thôi, muộn rồi, đi ngủ đi con. Đừng làm việc quá sức."
Mẹ cúp máy.
Nam quỳ sụp xuống đường. Nhựa đường lạnh ngắt đâm vào đầu gối. Nam muốn hét lên nhưng cổ họng tắc nghẽn. Không âm thanh nào phát ra.
Trời sáng dần. Sương mù tan. Thành phố bắt đầu ồn ào. Tiếng xe máy. Tiếng còi xe. Tiếng người nói cười. Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Nhưng Nam đứng ngoài cuộc sống đó.
Nam đi bộ đến quán cà phê gần công ty. Đây là nơi Nam hay gặp khách hàng. Nam đói. Nam mệt. Nam không có tiền mặt. Thẻ ngân hàng trong ví. Liệu thẻ có dùng được không?
Nam vào nhà vệ sinh quán cà phê. Nam nhìn vào gương.
Gương mặt Nam hốc hác. Mắt trũng sâu. Râu lún phún. Nam trông như một kẻ vô gia cư. Một kẻ tâm thần.
Nam bước ra ngoài. Nam ngồi ở góc khuất. Nam nhìn ra cửa kính.
Một chiếc taxi đỗ lại. Cửa mở. Kẻ đó bước xuống.
Hắn mặc bộ vest xám của Nam. Bộ vest Nam chỉ mặc khi gặp đối tác lớn. Hắn đi giày da bóng loáng. Hắn bước đi tự tin. Đầu ngẩng cao. Nụ cười rạng rỡ trên môi.
Đi sau hắn là anh Hoàng – sếp của Nam. Hoàng vỗ vai hắn. Hai người cười nói vui vẻ.
"Nam này, dự án lần này cậu làm xuất sắc lắm. Khách hàng rất ưng," Hoàng nói to. Giọng đầy tán thưởng.
"Cảm ơn anh. Tôi đã thức cả đêm để hoàn thiện," kẻ giả mạo trả lời. Giọng nói ấm áp. Lịch sự.
Nam đứng bật dậy. Ghế đổ. Tiếng động làm vài người quay lại nhìn.
Nam muốn chạy ra. Nam muốn vạch trần kẻ giả mạo. Nam muốn hét vào mặt Hoàng rằng kẻ đó là quỷ.
Nhưng Nam nhìn lại mình. Quần áo bẩn. Mặt mày xám xịt. Không giấy tờ tùy thân. Không ai tin Nam. Nếu Nam lao ra, Nam sẽ bị coi là kẻ điên. Cảnh sát sẽ bắt Nam.
Kẻ giả mạo quay đầu lại. Hắn nhìn thẳng vào góc Nam đang đứng.
Bốn mắt nhìn nhau.
Kẻ giả mạo không sợ hãi. Hắn nhếch mép cười. Một nụ cười chiến thắng. Đầy giễu cợt.
Rồi hắn quay đi. Tiếp tục đi cùng Hoàng vào phòng họp vip.
Nam đứng chết lặng. Nước mắt rơi lã chã.
Nam hiểu ra. Hắn đã thắng. Nam đã mất tất cả. Danh tính. Bạn bè. Công việc. Gia đình. Mọi thứ Nam xây dựng trong ba mươi năm qua đã bị cướp sạch chỉ trong một đêm.
Nam bước ra khỏi quán cà phê. Nắng sớm chiếu vào người Nam. Nhưng Nam không cảm thấy ấm áp. Nam thấy lạnh. Lạnh từ trong xương tủy.
Nam đi lang thang trên vỉa hè. Người qua đường né tránh Nam. Họ nhìn Nam với ánh mắt ghê tởm, e ngại.
Nam nhìn xuống tay mình. Bàn tay Nam đang mờ dần. Da thịt nhợt nhạt. Như một bóng ma.
Nam không còn tồn tại nữa.