Màu nền
Kiểu chữ
Kích thước chữ
18px
Chương sau
Song Trùng Ký Sinh

Chương 2: Chương 2: Người trong gương

Tiếng ro ro khe khẽ của chiếc quạt tản nhiệt laptop là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng tịch mịch trong căn phòng. Nam ngồi bất động trước màn hình, ngón trỏ đặt trên con chuột máy tính run lên bần bật. Mồ hôi lạnh tuôn ra từ trán, chảy dọc theo thái dương rồi đọng lại nơi cằm, nhưng anh không dám đưa tay lên lau. Mắt anh mở trừng trừng, dán chặt vào khung cửa sổ phát video vừa được tải xuống từ chiếc camera ngụy trang ẩn phía sau kệ sách.

Bên ngoài, trời vẫn chưa sáng hẳn. Ánh bình minh xám xịt, đùng đục của một ngày mưa bụi len qua khe rèm cửa, hắt lên sàn nhà những vệt sáng yếu ớt, méo mó. Mùi hương hoa hồng héo của đêm qua dường như vẫn còn lảng vảng đâu đây, bám chặt lấy khứu giác Nam, nhắc nhở anh rằng cơn ác mộng không phải là một ảo giác của chứng trầm cảm hay kiệt sức.

Nam hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng đau nhức. Anh bấm nút "Play".

Đoạn video bắt đầu từ mốc 2 giờ 45 phút sáng. Trên màn hình, góc quay từ trên cao bao quát được toàn bộ chiếc giường đơn và tủ quần áo âm tường bằng gỗ sồi sẫm màu nằm đối diện. Nam thấy chính mình đang nằm co quắp trên giường, đắp chăn ngang ngực, lồng ngực nhấp nhô theo nhịp thở đều đặn của một người đang ngủ say. Mọi thứ hoàn toàn bình thường. Sự yên lặng của đoạn video tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Cho đến khi mốc thời gian nhảy sang 3 giờ 03 phút.

Nam nín thở. Tim anh như ngừng đập một nhịp.

Cánh cửa tủ âm tường – nơi anh luôn khóa chặt bằng chiếc chìa khóa duy nhất luôn đeo trên cổ – khẽ rung lên. Không có tiếng động nào phát ra từ video không thu âm, nhưng Nam có thể thấy rõ sự chấn động của thớ gỗ. Rồi, chiếc khóa cửa từ từ xoay. Chậm rãi. Cực kỳ chậm rãi. Như thể có một bàn tay vô hình đang kiên nhẫn vặn nó từ bên trong.

Một khe nứt đen ngòm mở ra.

Từ trong bóng tối hun hút của chiếc tủ chật hẹp, một bàn tay thò ra, bám lấy mép cửa. Đó là một bàn tay gầy gò, các khớp xương lộ rõ, trên mu bàn tay có một vết sẹo mờ hình lưỡi liềm – vết sẹo mà Nam có được năm mười tuổi do nghịch mảnh thủy tinh. Nam run rẩy đưa tay trái lên nhìn vết sẹo trên tay mình. Giống hệt. Không lệch một milimet.

Cánh cửa tủ mở rộng hơn. Một cái đầu nhô ra.

Nam cảm thấy toàn bộ máu trong người như đông cứng lại. Da đầu anh tê dại, từng sợi chân lông dựng đứng. Người bước ra khỏi tủ có vóc dáng, gương mặt, mái tóc rối bù và cả bộ đồ thun màu xám đang mặc trên người… giống hệt anh. Đó chính là Nam.

Nhưng sinh vật đó di chuyển không giống con người. Khi mới bước ra, các khớp xương của nó vặn vẹo một cách bất thường, đầu nó ngoẹo sang một bên như một con búp bê bị đứt dây cót, rồi đột ngột thẳng lại với một cái giật mạnh. Nó đứng yên giữa phòng, đôi mắt mở to, không hề chớp, nhìn chằm chằm vào Nam đang ngủ trên giường.

"Không… không thể nào…" Nam thì thào, giọng nghẹn đặc nơi cổ họng. Anh muốn tua nhanh, nhưng ngón tay không chịu nghe lời. Anh buộc phải chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng tiếp theo.

Kẻ giả mạo bước từng bước nhẹ nhàng đến bên mép giường. Nó không hề phát ra tiếng động, hoặc ít nhất là dáng vẻ của nó tạo cảm giác như một chiếc bóng không trọng lượng. Nó đứng đó, cúi gập nửa người trên, khuôn mặt chỉ cách mặt Nam đang ngủ chừng vài centimet.

Thời gian trên video hiển thị: 3 giờ 15 phút.

Kẻ kia cứ đứng yên trong tư thế gập người kỳ quái đó suốt một giờ đồng hồ. Nó chỉ đơn giản là nhìn. Đôi mắt nó đen ngòm, trống rỗng nhưng lại chứa đựng một sự tò mò rợn người. Đôi khi, nó đưa ngón tay trỏ lên, lướt nhẹ trên không trung theo đường nét khuôn mặt của Nam, như thể đang đồ lại từng chi tiết, từ sống mũi, khóe mắt cho đến bờ môi.

Đến 4 giờ 20 phút, kẻ giả mạo cúi thấp hơn, mũi nó gần như chạm vào tóc của Nam. Nó hít một hơi thật sâu, lồng ngực phồng lên rồi xẹp xuống đầy thỏa mãn. Nam nhìn thấy khóe miệng của kẻ kia từ từ kéo xếch lên tận mang tai, tạo thành một nụ cười méo mó, dị dạng mà một con người bình thường không bao giờ có thể làm được. Đó là nụ cười của một kẻ đi săn vừa tìm thấy con mồi hoàn hảo.

Nam cảm thấy buồn nôn. Bụng anh quặn thắt lại. Cảm giác bị một kẻ có diện mạo giống hệt mình rình rập, ngửi hít và bắt chước trong lúc bản thân hoàn toàn mất cảnh giác là một sự sỉ nhục và kinh tởm tột cùng đối với tâm trí.

Đến 5 giờ 30 phút, khi ánh sáng bên ngoài bắt đầu thay đổi, kẻ giả mạo mới chịu lùi lại. Nó đi giật lùi về phía chiếc tủ âm tường, mắt vẫn không rời khỏi giường ngủ. Nó chui vào trong, dùng tay kéo cánh cửa đóng khít lại. Tiếng "cạch" nhẹ của chốt khóa vang lên đồng thời trong ký ức của Nam về buổi sáng hôm đó.

Video kết thúc. Màn hình tối đen, phản chiếu gương mặt nhợt nhạt, hốc hác của Nam.

Nam bật dậy khỏi ghế, chiếc ghế gỗ đổ rầm xuống sàn nhà tạo ra một tiếng động chói tai. Anh thở hổn hển, mắt hướng về phía chiếc tủ âm tường ở góc phòng. Chiếc tủ vẫn đứng đó, im lìm, lạnh lẽo dưới ánh sáng ban ngày. Khóa tủ vẫn đóng.

"Nó ở trong đó… Nó vẫn ở trong đó!"

Ý nghĩ đó như một luồng điện chạy dọc sống lưng, kích hoạt bản năng sinh tồn của Nam. Anh vớ lấy chiếc gậy bóng chày bằng kim loại để ở góc bàn làm việc, hai tay nắm chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Anh tiến lại gần chiếc tủ từng bước một. Mỗi bước đi nặng nề như đeo chì. Tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nổ tung.

Nam dừng lại trước cánh cửa tủ. Mùi gỗ sồi ẩm mốc quyện với mùi nước hoa hồng héo nồng nặc hơn bao giờ hết. Anh đưa tay lên ngực, chạm vào chiếc chìa khóa. Nó vẫn nằm đó, lạnh ngắt.

Nếu chiếc chìa khóa duy nhất ở đây, làm sao kẻ kia có thể khóa cửa từ bên trong?

Nam run rẩy đút chìa vào ổ. Tiếng "lạch cạch" vang lên khô khốc. Anh nắm lấy tay cầm, lấy hết sức bình sinh giật mạnh cửa ra, đồng thời giơ cao chiếc gậy bóng chày, sẵn sàng đập nát bất cứ thứ gì lao ra.

Nhưng bên trong trống rỗng.

Chỉ có những bộ quần áo cũ kỹ của Nam treo ngay ngắn trên móc. Mấy chiếc hộp giấy bám đầy bụi xếp ở góc dưới. Không có ai cả.

Nam điên cuồng gạt phăng đống quần áo sang hai bên, gõ mạnh gậy vào tấm ván ép phía sau tủ. Tiếng "cọc cọc" đục ngầu vang lên. Đó là bức tường bê tông đặc của tòa nhà, không có lối thoát hiểm, không có mật đạo. Một không gian khép kín hoàn toàn.

"Làm sao có thể…" Nam khuỵu gối xuống sàn tủ bụi bặm, đầu óc quay cuồng. Anh lục tung mọi thứ, ném quần áo ra ngoài sàn nhà, nhưng kết quả vẫn là con số không. Kẻ đó đã biến mất như một làn khói.

Nam lảo đảo đứng dậy, bước vào nhà vệ sinh để rửa mặt bằng nước lạnh nhằm tỉnh táo lại. Anh vặn vòi nước, vục hai bàn tay đầy nước lạnh buốt lên mặt. Sự mát lạnh tạm thời làm dịu đi cơn đau đầu búa bổ.

Khi Nam ngẩng đầu lên, nhìn vào tấm gương lớn phía trên bồn rửa mặt, anh đông cứng người.

Người đàn ông trong gương đang nhìn anh.

Đó là anh, nhưng có gì đó không ổn. Rất không ổn.

Nam chớp mắt. Người trong gương cũng chớp mắt. Nam nghiêng đầu sang trái, hình ảnh phản chiếu cũng nghiêng sang trái. Nhưng chuyển động đó… nó có một độ trễ cực nhỏ, chỉ chừng một phần mười giây. Giống như một thước phim bị lag nhẹ do đường truyền yếu.

Nam nín thở, đứng im như tượng. Anh nhìn sâu vào đôi mắt của chính mình trong gương. Đôi mắt đó không có sự hoảng loạn, sợ hãi như anh đang cảm nhận. Ngược lại, nó tĩnh lặng một cách đáng sợ.

Đột nhiên, Nam nhận ra một chi tiết kinh hoàng.

Trên mu bàn tay trái của anh đang tì vào thành bồn rửa mặt, vết sẹo hình lưỡi liềm nằm ở phía bên trái. Nhưng hình ảnh phản chiếu trong gương… vết sẹo trên tay trái của nó cũng nằm ở phía bên trái.

Theo nguyên lý vật lý, gương phẳng phải đảo ngược hình ảnh. Vết sẹo bên tay trái của anh đáng lẽ phải xuất hiện ở phía bên phải của tấm gương.

Nhưng không. Tấm gương này không phản chiếu anh. Nó đang hiển thị một kẻ đứng đối diện anh, bắt chước từng cử động của anh với một sự chính xác gần như hoàn hảo.

Nam cảm thấy da mặt mình co rút lại. Anh muốn lùi lại, muốn chạy trốn khỏi phòng tắm hẹp này, nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh xuống sàn gạch lạnh toát.

Người trong gương đột ngột nở một nụ cười.

Nam không hề cười. Khóe môi anh vẫn đang mím chặt vì sợ hãi. Nhưng kẻ trong gương thì có. Khóe miệng nó kéo xếch lên, để lộ hàm răng trắng ở một góc độ kỳ dị, giống hệt nụ cười của kẻ bước ra từ tủ quần áo trong đoạn video.

Nó đưa một ngón tay lên, chạm nhẹ vào bề mặt kính từ phía bên kia.

*Cộc.*

Tiếng gõ nhẹ vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch.

"Mày là ai?" Nam hét lên, giọng lạc đi vì kinh hoàng. Anh vung nắm đấm đập mạnh vào tấm gương.

*Rầm!*

Mảnh kính vỡ vụn, bắn tung tóe khắp sàn nhà tắm. Một mảnh thủy tinh sắc nhọn sượt qua má Nam, để lại một vệt cắt dài, máu tươi bắt đầu rỉ ra, nóng hổi.

Nam thở dốc, nhìn những mảnh gương vỡ vụn dưới chân. Trong mỗi mảnh vỡ li ti, anh vẫn thấy hàng chục, hàng trăm nụ cười méo mó của chính mình đang nhìn ngược lại anh đầy giễu cợt.

Tiếng chuông điện thoại từ phòng khách đột ngột vang lên, xé toang bầu không khí nghẹt thở. Nam giật mình, lùi lại một bước, giẫm lên những mảnh kính vỡ nghe rôm rốp. Anh loạng choạng bước ra ngoài, với lấy chiếc điện thoại đang rung lên bần bật trên bàn.

Màn hình hiển thị cuộc gọi từ sếp của anh tại công ty gia công phần mềm mà anh đang làm cộng tác viên từ xa.

Nam run rẩy nhấn nút nghe, áp điện thoại lên tai: "Alo…"

"Nam hả? Cậu làm tốt lắm!" Giọng nói hồ hởi của người sếp vang lên ở đầu dây bên kia. "Bản vá lỗi hệ thống cậu gửi lúc bốn giờ sáng nay chạy mượt lắm. Khách hàng bên Nhật khen hết lời. Tôi không ngờ cậu lại hoàn thành nhanh đến thế, lại còn chất lượng vượt trội so với mọi khi nữa."

Nam cảm thấy cổ họng mình khô khốc, như thể vừa nuốt phải một vốc cát.

"Tôi… tôi gửi bản vá lỗi… lúc bốn giờ sáng sao?" Nam lắp bắp, mắt anh dán chặt vào chiếc laptop vẫn đang mở trên bàn.

"Ơ, chứ ai nữa? Cậu gửi từ email cá nhân của cậu mà. Thôi nhé, cứ phát huy phong độ này, dự án tới tôi sẽ tăng lương cho cậu. Chào nhé!"

Tiếng tút tút kéo dài đơn điệu. Điện thoại trên tay Nam tuột xuống, rơi bịch xuống tấm thảm.

Bốn giờ sáng.

Lúc đó, Nam đang ngủ say trên giường. Còn kẻ giả mạo… kẻ giả mạo đang đứng bên giường anh, hoặc…

Nam lao đến bàn làm việc, mở lịch sử gửi thư của tài khoản email cá nhân. Dòng đầu tiên đập vào mắt anh: thư gửi lúc 04:12 AM, đính kèm tệp mã nguồn hoàn chỉnh.

Nam mở tệp mã nguồn ra xem. Những dòng code hiện lên trước mắt anh. Chúng được viết một cách hoàn mỹ, logic chặt chẽ, tối ưu đến mức cực đoan – một phong cách lập trình vượt xa khả năng hiện tại của anh.

Nhưng điều đáng sợ nhất nằm ở cuối đoạn mã. Ở dòng chú thích cuối cùng, nơi các lập trình viên thường để lại tên của mình, có một dòng chữ ngắn bằng tiếng Việt không dấu:

*“Tao dang lam tot hon may. Som thoi, may se khong can phai thuc day nua.”*