Chương 7: Chương 7: Sự thật dưới đáy hồ
Tiếng gió rít qua khe cửa kính vỡ nghe như tiếng cười rợn người của một bóng ma đang lẩn khuất trong bóng tối. Trong phòng khách căn homestay trên đỉnh Sương Mù, ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn bão lay lắt hắt lên ba khuôn mặt xám ngoét. Nam đứng đó, tay vẫn siết chặt xấp phong bì rút ra từ ba lô của Khánh.
Khánh lùi lại một bước, lưng đập mạnh vào cạnh bàn gỗ. Gã thở dốc, đôi mắt trợn trừng nhìn Nam như nhìn một con quái vật vừa lột xác.
"Nam… mày… sao mày lại có những thứ đó?" Giọng Khánh run rẩy, lạc đi giữa tiếng sấm vang dội bên ngoài.
Nam không trả lời ngay. Gã từ tốn đặt xấp phong bì xuống bàn, khẽ phủi những hạt bụi vô hình bám trên áo. Khác hẳn với vẻ hoảng loạn, lo sợ suốt cả ngày hôm nay, gương mặt Nam lúc này phẳng lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Một nụ cười nửa miệng, lạnh lẽo và đầy ngạo nghễ, từ từ nở trên môi gã.
"Khánh à," Nam cất tiếng, giọng gã trầm ấm, đều đều đến đáng sợ. "Mày nghĩ mày thông minh lắm sao? Mày bày ra trò họp lớp này, chọn đúng căn homestay hẻo lánh này, rồi dựng lên kịch bản 'bức thư tuyệt mệnh' của Minh… Mày muốn ép kẻ thủ ác năm xưa phải tự lộ diện đúng không?"
Linh đứng nép bên góc tường, hai tay ôm chặt lấy ngực. Cô nhìn Nam, run giọng hỏi: "Nam… anh nói vậy là sao? Chuyện năm xưa… không phải là tai nạn sao?"
Nam quay sang nhìn Linh. Ánh mắt gã không còn chút ấm áp nào thường ngày, chỉ còn lại sự tàn nhẫn trống rỗng.
"Tai nạn?" Nam bật cười, tiếng cười khàn khặc vang lên trong không gian chật hẹp. "Linh ơi là Linh, em vẫn ngây thơ như thế. Làm gì có tai nạn nào ở đây. Đêm đó, trên bờ hồ Sương Mù, chính tay anh đã đẩy thằng Minh xuống."
Lời thú nhận nhẹ tênh của Nam như một luồng điện cực mạnh giật phăng chút hy vọng cuối cùng của Khánh và Linh. Căn phòng rơi vào một khoảng lặng chết chóc, chỉ còn tiếng mưa xối xả nện xuống mái tôn.
"Tại sao?" Khánh gào lên, hai nắm tay siết chặt đến mức bật máu. "Thằng Minh coi mày là anh em tốt! Dự án đó… dự án đó là công sức của cả hai đứa mày mà!"
"Công sức của cả hai?" Nam đột ngột quát lớn, mắt gã đỏ ngầu, cơ mặt co giật điên cuồng. "Mày thì biết cái gì! Dự án đó là do tao thức trắng bao nhiêu đêm để hoàn thiện! Nhưng thằng Minh muốn gì? Nó muốn mang đi đăng ký bản quyền dưới tên riêng của nó! Nó muốn đá tao ra rìa! Tao đã cầu xin nó, tao đã nói tao cần tiền để cứu mẹ tao ở viện, nhưng nó chỉ biết đến cái danh vọng của nó thôi!"
Nam thở hổn hển, lồng ngực phập phồng. Gã vuốt lại mái tóc ướt đẫm nước mưa, nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh đáng sợ.
"Cho nên, tao phải tiễn nó đi một đoạn. Dưới hồ nước lạnh lẽo đó, nó sẽ không còn tranh giành được cái gì với tao nữa. Dự án đó đã mang lại cho tao hàng triệu đô, mang lại cho tao địa vị. Tao không hối hận."
"Vậy còn những người khác?" Linh khóc nghẹn, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt nhợt nhạt. "Bác quản gia… rồi cả nhóm… họ có tội tình gì?"
Nam lắc đầu, thở dài một tiếng đầy giả tạo.
"Họ không có tội. Họ chỉ xui xẻo thôi. Khi Khánh gửi thư mời họp lớp, tao đã biết ngay nó đang nghi ngờ tao. Nó muốn dùng cái chết của Minh để hành hạ tinh thần tao, ép tao đầu thú. Tao không thể để mất tất cả những gì tao đã dựng lên trong năm năm qua. Vì vậy, tao tương kế tựu kế."
Nam bước chậm rãi quanh chiếc bàn gỗ, ngón tay lướt nhẹ trên mặt bàn đầy bụi.
"Bác quản gia là người đầu tiên phải chết. Tao cần cắt đứt mọi liên lạc của nơi này với thế giới bên ngoài. Giết ông ta, tạo ra một hiện trường tự sát giả, rồi viết bức thư tuyệt mệnh đe dọa trả thù… Tất cả chỉ là để dẫn dắt bọn mày vào một kịch bản tâm linh giả tạo. Khi bọn mày hoảng loạn, nghi kỵ lẫn nhau, việc tao ra tay diệt khẩu từng đứa một sẽ trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết. Cảnh sát sẽ chỉ nghĩ đây là một vụ thảm sát do một kẻ tâm thần, hoặc một vụ tự sát tập thể vì hoảng sợ."
Khánh nhìn Nam, ghê tởm tột độ: "Mày là đồ quỷ dữ… Mày giết cả nhóm chỉ để che giấu tội ác của mày sao?"
"Đúng thế," Nam lạnh lùng rút từ sau thắt lưng ra một con dao găm sắc lẹm. Ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng yếu ớt của cây nến. "Và bây giờ, chỉ còn hai đứa mày. Bão vẫn chưa tan, đường lên núi vẫn bị sạt lở. Khi người ta tìm thấy xác bọn mày dưới vực sâu, họ sẽ chỉ nghĩ bọn mày cố chạy trốn trong hoảng loạn rồi trượt chân thôi."
Nam chầm chậm tiến về phía Khánh. Khánh lùi lại, vớ lấy chiếc ghế gỗ để tự vệ. Nhưng gã đã kiệt sức sau một đêm dài căng thẳng, đôi chân run rẩy không đứng vững.
"Đừng trách tao," Nam giơ cao con dao. "Trách thì trách bọn mày đã biết quá nhiều."
"Dừng lại đi, Nam."
Giọng nói của Linh đột ngột vang lên. Nó không còn run rẩy, không còn sợ hãi. Đó là một giọng nói bình thản, sắc lạnh đến kỳ lạ.
Nam khựng lại, quay đầu nhìn Linh.
Linh từ từ đứng thẳng dậy. Cô không nhìn vào con dao trên tay Nam, mà nhìn thẳng vào mắt gã. Từ trong túi áo khoác sũng nước, cô chậm rãi rút ra một chiếc điện thoại di động. Màn hình điện thoại vẫn đang sáng, hiển thị một ứng dụng ghi âm đang chạy. Con số thời gian ghi âm vẫn đang nhảy đều đặn.
"Mày làm cái gì đó?" Nam nheo mắt, linh tính báo cho gã điềm chẳng lành.
"Năm năm qua, tôi chưa bao giờ tin Minh tự tử," Linh nói, giọng cô đanh lại. "Tôi cũng không tin vào những trò ma quỷ mà anh dựng lên đêm nay. Tôi biết kẻ thủ ác đang ở trong số chúng ta, và kẻ đó chắc chắn sẽ tìm cách diệt khẩu người cuối cùng. Vì vậy, ngay từ khi anh bước vào phòng khách và bắt đầu lục ba lô của Khánh, tôi đã bật máy ghi âm."
Nam bật cười dữ tợn: "Ghi âm? Mày nghĩ cái điện thoại đó có ích gì ở nơi không có sóng này sao? Mày có ghi âm được cả ngày thì cũng chẳng có ai nghe thấy đâu!"
"Hiện tại thì không," Linh khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy đau đớn nhưng kiên quyết. "Nhưng anh quên một điều rồi. Trước khi lên đây, tôi đã cài đặt chế độ tự động đồng bộ hóa dữ liệu lên đám mây (cloud) ngay khi điện thoại kết nối được với mạng di động. Và quan trọng hơn…"
Linh chỉ tay ra cửa sổ phía sau Nam.
Từ trong màn sương mù dày đặc ngoài vách kính, những ánh đèn flash màu đỏ và xanh bắt đầu nhấp nháy, xé toạc bóng đêm. Tiếng còi hú của xe cứu hộ và cảnh sát, dù bị tiếng gió bão át đi phần nào, vẫn vang lên rõ mồn một, mỗi lúc một gần.
Nam biến sắc. Gã lao đến bên cửa sổ, nhìn xuống con đường đèo. Đoàn xe cứu hộ đang vượt qua đoạn sạt lở, tiến thẳng về phía homestay.
"Không… không thể nào!" Nam gầm lên. "Đường lên núi đã bị chặn rồi mà!"
"Đúng là đường chính bị chặn," Khánh thở hắt ra, lau vệt mồ hôi lạnh trên trán. "Nhưng tao đã gửi định vị của nơi này cho đội cứu hộ từ chiều qua, trước khi bão đổ bộ và sóng điện thoại bị cắt hoàn toàn. Tao đã hẹn họ nếu sau mười hai giờ đêm không liên lạc được, họ phải dùng xe chuyên dụng vượt núi lên đây. Họ đến rồi, Nam ạ."
Nam quay lại, gương mặt gã méo mó vì giận dữ và tuyệt vọng. Gã cầm dao lao về phía Linh: "Tao sẽ giết mày trước!"
"Đoàng!"
Tiếng cửa chính bị tông vỡ vang lên dữ dội. Ánh đèn pin cực mạnh từ bên ngoài chiếu thẳng vào phòng khách, làm Nam lóa mắt.
"Cảnh sát đây! Bỏ vũ khí xuống!" Tiếng hô đanh thép vang lên. Những bóng người mặc sắc phục cảnh sát và trang bị cứu hộ ập vào, nhanh chóng khống chế Nam, ấn gã xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Con dao găm tuột khỏi tay Nam, leng keng rơi xuống đất. Nam nằm rạp dưới sàn, mặt áp vào vũng nước mưa, miệng vẫn không ngừng gào thét điên cuồng.
Linh từ từ quỵ xuống, chiếc điện thoại rơi khỏi tay cô, nhưng đoạn ghi âm chứa đựng toàn bộ sự thật tàn nhẫn năm xưa và tội ác đêm nay vẫn đang chạy. Tiếng chuông đồng hồ cổ trong phòng khách bất chợt điểm một tiếng dài, trầm buồn, như tiếng chuông tiễn đưa những linh hồn đã khuất về với đất mẹ, khép lại một đêm kinh hoàng trên đỉnh Sương Mù.