Chương 2: Chương 2: Ly rượu độc
Không khí dưới hầm rượu đặc quánh mùi ẩm mốc trộn lẫn với hương nho lên men nồng nặc đến lợm giọng. Ánh đèn pin từ chiếc điện thoại trên tay Nam quét qua những kệ gỗ sồi đóng bụi, để lại những vệt sáng loang lổ trên bức tường đá sũng nước. Tiếng bước chân của cả nhóm vang lên lộp bộp, dè dặt như sợ hãi sẽ đánh thức một thứ gì đó đang ngủ yên trong bóng tối.
"Mùi gì ghê quá…" Vy co rúm người, bấu chặt lấy vạt áo khoác của Lâm. Cô cố ngăn một cơn buồn nôn đang dâng lên tận cổ họng.
"Chỉ là mùi hầm đất lâu ngày không mở cửa thôi," Lâm trấn an bằng giọng run rẩy không kém. Anh cố bước nhanh hơn để bắt kịp Nam, người đang dẫn đầu với vẻ mặt lầm lì, căng thẳng.
Đi sâu vào góc tối nhất của hầm rượu, nơi những chai vang đỏ xếp san sát như những họng súng đen ngóm, Nam bỗng khựng lại. Luồng ánh sáng từ đèn pin đứng yên, run rẩy chiếu thẳng vào một khoảng không dưới chân kệ gỗ lớn.
Một bóng người đang ngồi gục đầu vào tường. Đó là ông già quản gia.
Khánh lao lên định lay gọi, nhưng bước chân anh đông cứng lại khi ánh đèn pin rọi rõ khuôn mặt của ông lão. Đôi mắt ông mở trừng trừng, đồng tử giãn to, dại đi trong sự kinh hoàng tột độ. Khóe miệng ông rỉ ra một dòng chất lỏng màu đen sẫm, chảy dài xuống chiếc áo len xám đã ướt đẫm. Dưới chân ông, một vũng máu loang lổ, bắt đầu đông cứng và chuyển sang màu nâu sẫm ghê rợn.
"Chết… chết rồi…" Mai hét lên một tiếng thất thanh rồi ngã quỵ xuống đất, hai tay ôm lấy đầu. Hà đứng bên cạnh cũng mặt cắt không còn giọt máu, lùi lại vài bước cho đến khi lưng chạm vào kệ rượu lạnh ngắt, khiến vài chai thủy tinh va vào nhau kêu leng keng ghê rợn.
"Khoan đã, cái gì thế kia?" Nam tiến lại gần, nén cơn lợm giọng để cúi xuống. Trong bàn tay co quắp, lạnh ngắt của xác chết là một mảnh giấy da dê thô ráp, nhăn nhúm và loang lổ những vệt máu khô.
Nam giật mạnh mảnh giấy ra. Những chữ viết nguệch ngoạc, đỏ tươi như được viết bằng máu hiện ra dưới ánh sáng đèn pin. Giọng Nam run lên bần bật khi đọc thành tiếng từng chữ:
*"Năm năm trước, Minh đã chìm sâu dưới đáy hồ lạnh giá. Tiếng khóc của nó vẫn âm vang trong gió ngàn đỉnh sương mù này. Lũ giết người các người… không một ai được rời khỏi đây. Khi tiếng chuông đồng hồ điểm, nợ máu phải trả bằng máu. Kẻ thủ ác đang ở ngay trong phòng này. Từng đứa một sẽ phải đền mạng."*
Mảnh giấy rơi khỏi tay Nam, chao đảo rồi đáp xuống vũng máu dưới đất.
"Minh…" Vy thì thào, danh xưng ấy như một lời nguyền trục xuất chút hơi ấm cuối cùng ra khỏi căn hầm tối tăm. "Năm năm rồi… Tại sao lại là lúc này? Ai… ai đã viết cái này? Chẳng lẽ hồn ma của Minh…"
"Câm miệng!" Lâm gắt lên, gương mặt anh biến dạng vì sợ hãi và giận dữ. "Minh đã chết rồi! Đó là một tai nạn đuối nước! Tất cả chúng ta đều biết điều đó! Đây là một trò đùa dai ác ý của ai đó!"
"Trò đùa dai mà có xác chết ở đây sao?" Khánh hét vào mặt Lâm, mắt đỏ ngầu. "Nhìn ông ta đi! Ông ta chết thật rồi! Có kẻ muốn giết chúng ta! 'Kẻ thủ ác đang ở ngay trong phòng này'… Câu này nghĩa là sao? Lẽ nào… trong số chúng ta…"
Sự hoài nghi như một liều thuốc độc vô hình, lập tức len lỏi vào tâm trí của từng người. Họ nhìn nhau, những ánh mắt vốn dĩ thân thiết suốt năm năm đại học giờ đây tràn ngập sự cảnh giác và ghê tởm. Khoảng cách giữa họ vô thức giãn ra. Ai cũng cố lùi lại, giữ một khoảng cách an toàn với những người còn lại.
"Lên nhà trên đi. Ở dưới này không an toàn," Nam ra lệnh, giọng đanh lại dù mồ hôi hột đã rịn đầy trên trán. Anh không muốn bất kỳ ai hoảng loạn thêm nữa, nhưng chính anh cũng cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt đang chạy dọc sống lưng.
Cả nhóm lật đật tháo chạy khỏi hầm rượu như thể có một bàn tay vô hình đang đuổi theo sau lưng. Họ trở lại phòng khách của homestay. Bên ngoài, cơn bão vẫn gầm rú dữ dội. Tiếng gió rít qua khe cửa kính nghe như tiếng khóc than oán hận của người đã khuất. Sương mù dày đặc áp sát vào mặt kính, biến thế giới bên ngoài thành một khoảng hư vô trắng xóa, cô lập họ hoàn toàn với nhân gian.
Hà ngồi sụp xuống chiếc ghế sofa da dài, toàn thân run rẩy không ngừng. Cô là người yếu đuối nhất nhóm, và ký ức về Minh năm xưa luôn là cơn ác mộng bám đuổi cô suốt năm năm qua. Cứ mỗi lần nhắm mắt, cô lại thấy gương mặt tái nhợt của Minh dưới làn nước sâu, đôi mắt oán hận nhìn cô trừng trừng.
"Tớ lạnh quá… tớ sợ lắm…" Hà lẩm bẩm, hai hàm răng va vào nhau cầm cập.
Khánh nhìn quanh phòng khách, mắt anh dừng lại ở chai rượu vang đỏ đã khui sẵn trên bàn gỗ từ trước khi họ xuống hầm. Cạnh chai rượu là sáu chiếc ly thủy tinh chân cao xếp gọn gàng.
"Uống chút rượu đi cho ấm," Khánh nói, giọng khàn đặc. Anh tiến lại gần, rót rượu ra một chiếc ly. "Chúng ta cần bình tĩnh lại để nghĩ cách liên lạc với bên ngoài. Đường lánh nạn chắc chắn đã bị sạt lở, nhưng không thể ngồi chờ chết thế này."
Khánh đưa ly rượu cho Hà. Hà đón lấy bằng cả hai tay run rẩy. Chất lỏng màu đỏ thẫm sóng sánh trong ly dưới ánh sáng lờ mờ của ánh nến – nguồn sáng duy nhất sau khi hệ thống điện bị bão đánh sập.
"Cảm ơn…" Hà thì thào. Cô đưa ly rượu lên môi.
Đúng lúc đó, từ góc tối của phòng khách, chiếc đồng hồ quả lắc cổ bằng gỗ gụ bỗng nhiên hoạt động trở lại. Bánh răng bên trong chuyển động với những tiếng cọc cạch khô khốc, nặng nề.
*Boong…*
Tiếng chuông đầu tiên vang lên, trầm đục và vọng lại từ cõi hư vô, xé toạc bầu không khí im lặng căng thẳng. Cả nhóm giật bắn mình.
*Boong…*
Tiếng chuông thứ hai. Hà giật mình, tay run lên làm vài giọt rượu đỏ tràn ra ngoài, thấm vào ngón tay cô như những giọt máu tươi. Nhưng vì quá lạnh và hoảng loạn, cô vẫn ngửa cổ, uống một ngụm lớn chất lỏng màu đỏ ấy để tìm kiếm chút hơi ấm giả tạo.
*Boong…*
Tiếng chuông thứ ba dứt hẳn.
Hà đặt ly rượu xuống bàn. Nhưng ngay khi chiếc ly vừa chạm mặt gỗ, gương mặt cô bỗng biến đổi. Đôi mắt cô trợn trừng, hai tay đột ngột đưa lên cào cấu cổ họng như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt đường thở của cô.
"Hà! Cậu sao thế?" Mai lao đến, đỡ lấy vai bạn.
Nhưng Hà không thể trả lời. Từ khóe miệng cô, một dòng bọt mép màu trắng lẫn máu tươi trào ra. Đôi mắt cô vằn lên những tia máu đỏ sẫm, đầy sự kinh hoàng và đau đớn. Cô quằn quại trên ghế sofa, tiếng thở rít lên qua khe cổ họng nghe kèn kẹt như tiếng gỗ nứt.
"Rượu… rượu có độc!" Lâm hét lên, gạt phăng chai rượu trên bàn rơi xuống đất vỡ tan tành. Chất lỏng màu đỏ loang lổ trên sàn nhà như một bãi chiến trường.
"Hà! Tỉnh lại đi! Hà!" Khánh cuống cuồng lay mạnh người Hà, nhưng cơ thể cô bắt đầu co giật dữ dội. Những ngón tay cô cào cấu vào da thịt mình đến chảy máu, gương mặt tím tái dần vì thiếu oxy.
Nam lao đến, cố gắng móc họng Hà để cô nôn ra, nhưng hàm răng cô đã nghiến chặt lại, cứng đờ. Chỉ trong vòng chưa đầy hai phút, những tiếng giật khục thưa dần. Đôi mắt trợn trừng của Hà mất đi tiêu cự, đờ đẫn nhìn lên trần nhà tối tăm. Đôi tay cô buông thõng xuống, chạm vào vũng rượu đổ dưới sàn.
Hà đã chết.
Căn phòng khách rơi vào một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng gió bão gào rú bên ngoài như đang cười nhạo sự bất lực của họ. Năm người còn lại đứng chết trân, nhìn chằm chằm vào xác chết co quắp của người bạn vừa mới đây còn bằng xương bằng thịt.
"Ai…" Vy khóc không thành tiếng, lùi dần về phía góc phòng. "Ai đã rót ly rượu đó?"
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Khánh.
"Không phải tôi!" Khánh điên cuồng lắc đầu, bước lùi lại, hai tay giơ lên phòng thủ. "Tôi chỉ rót từ chai rượu có sẵn trên bàn thôi! Tất cả các người đều thấy mà! Tôi không hề bỏ cái gì vào đó cả!"
"Chai rượu đó đã ở đây từ trước khi chúng ta xuống hầm," Nam lạnh lùng nói, mắt anh quét qua từng gương mặt đang tái nhợt vì sợ hãi. "Nghĩa là… kẻ bỏ độc đã làm việc đó từ trước. Hoặc…" Nam dừng lại, giọng anh trầm xuống, đầy đe dọa. "…kẻ đó đã lén bỏ độc vào ly khi Khánh vừa rót ra."
Sự nghi kỵ giờ đây đã biến thành một bức tường sắt ngăn cách họ. Không ai dám tin ai nữa. Trong căn biệt thự cô lập giữa đỉnh núi sương mù này, kẻ sát nhân không phải là một bóng ma bước ra từ quá khứ để đòi mạng cho Minh.
Kẻ đó đang đứng ngay trong căn phòng này, thở chung một bầu không khí với họ, và đang mỉm cười trong bóng tối, chờ đợi tiếng chuông tiếp theo điểm giờ.