Màu nền
Kiểu chữ
Kích thước chữ
18px
Chương sau
Nghịch Thiên Luân Hồi Ấn

Chương 5: Chương 5: Nghịch Thiên Cải Mệnh, Hướng Tới Nguyên Anh

Mây đen đè nặng đỉnh Thanh Vân. Sấm sét cuộn trào. Gió gào rít qua từng khe đá, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo của một cơn bão lớn đang cận kề.

Trên đài cao tế thiên, Tông chủ Thanh Vân Tông – Thẩm Vô Nhai đứng chắp tay. Huyết bào phần phật bay trong gió. Khuôn mặt gã đạo mạo, mắt nhìn xuống vạn đệ tử bên dưới, nhưng sâu trong con ngươi là tia nhìn điên cuồng, khát máu.

Dưới quảng trường, hàng ngàn đệ tử ngoại môn, nội môn quỳ rạp. Họ thành kính. Họ tin tưởng. Họ chờ đợi vị Tông chủ vĩ đại dẫn dắt tông môn khai mở "Thủ Hộ Đại Trận" để đối phó với thế lực thù địch.

Họ không biết. Dưới chân họ, những đường vân trận pháp ẩn hiện không phải để bảo vệ. Đó là Huyết Luyện Đại Trận. Một khi kích hoạt, vạn sinh linh sẽ hóa thành huyết thủy, làm chất dinh dưỡng giúp Thẩm Vô Nhai đột phá Nguyên Anh kỳ.

Mạc Phàm đứng trong đám đông đệ tử ngoại môn. Tu vi Kết Đan kỳ của hắn được che giấu hoàn hảo dưới lớp áo bào rách nát. Ánh mắt hắn lạnh như băng tuyết vạn năm.

Hắn đã chết ở đây. Ba lần.

Ba kiếp luân hồi trước, hắn tận mắt chứng kiến huyết trận khởi động. Hắn bị luyện hóa, linh hồn đau đớn tột cùng trước khi Luân Hồi Ấn đưa hắn quay lại ba ngày trước. Sự phản bội của tông môn, sự tàn độc của Thẩm Vô Nhai, hắn khắc ghi vào tận xương tủy.

Lần này, hắn không làm con mồi nữa. Hắn làm thợ săn.

"Các đệ tử Thanh Vân Tông!" Thẩm Vô Nhai lên tiếng. Giọng gã như sấm truyền, chấn động màng nhĩ. "Hôm nay, ngoại địch áp sát. Ta quyết định mở ra đại trận, ban phát linh lực tổ truyền, giúp các ngươi tẩy tủy phạt cốt, cùng ta hộ tông!"

"Tông chủ vạn tuế! Thanh Vân bất diệt!" Hàng ngàn đệ tử reo hò. Tiếng vang rung chuyển trời đất. Ngu muội. Cuồng tín.

Mạc Phàm cười. Tiếng cười của hắn ban đầu nhỏ, sau to dần, cuối cùng lấn át cả tiếng reo hò, vang vọng khắp quảng trường.

"Ai dám cười cợt trước mặt Tông chủ?!" Một trưởng lão nội môn quát lớn, mắt quét tìm.

Mạc Phàm bước ra. Từng bước một. Đám đông tự động dạt ra hai bên. Ánh mắt mọi người dồn vào hắn. Một đệ tử ngoại môn vô danh, trên người đầy vết thương cũ, nhưng khí thế lại ngạo nghễ như thần ma.

"Thẩm Vô Nhai. Ngươi diễn kịch đủ chưa?" Mạc Phàm dừng lại giữa quảng trường, ngước nhìn đài cao. Giọng nói lạnh lùng, rõ ràng.

Thẩm Vô Nhai híp mắt. Sát cơ lóe lên rồi biến mất. Gã thở dài đầy từ bi: "Mạc Phàm, ngươi bị tâm ma xâm nhập rồi. Mau lui xuống trị thương."

"Tâm ma?" Mạc Phàm cười lạnh. Hắn giơ tay phải lên. Một viên ngọc giản màu xanh lam xuất hiện. "Ngươi sợ ta nói ra bí mật dưới lòng đất Thanh Vân Tông sao?"

Thẩm Vô Nhai biến sắc. Gã cảm nhận được hơi thở nguy hiểm. "Nghịch đồ! Ngậm miệng! Chết đi!"

Thẩm Vô Nhai không do dự. Gã vung tay. Một bàn tay linh lực khổng lồ màu vàng óng, mang theo uy áp nửa bước Nguyên Anh, từ trên trời đổ ập xuống đầu Mạc Phàm. Áp lực khủng khiếp khiến mặt đất xung quanh nứt toác.

Đệ tử kinh hãi dạt ra. Họ nghĩ Mạc Phàm sẽ tan xương nát thịt.

Nhưng không.

Mạc Phàm không trốn. Hắn rút kiếm. Trường kiếm rỉ sét, nhưng khi rút ra, một luồng kiếm ý xám tro cuộn trào, mang theo hơi thở của luân hồi, của cái chết và sự tái sinh.

"Chém!"

Mạc Phàm hét lớn. Hắn vung kiếm. Kiếm quang xám tro dài mười trượng xé rách không trung, chém thẳng vào bàn tay linh lực.

Bùm!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa. Dư chấn quét qua khiến hàng trăm đệ tử ngã nhào. Bàn tay linh lực của Thẩm Vô Nhai tan vỡ thành trăm mảnh. Mạc Phàm vẫn đứng vững, tà áo tung bay, tu vi Kết Đan kỳ viên mãn bộc phát không hề che giấu.

Toàn trường câm lặng. Một đệ tử ngoại môn phế vật, lại đỡ được một chiêu của Tông chủ? Lại còn có tu vi Kết Đan?

"Ngươi… ngươi giấu diếm tu vi!" Thẩm Vô Nhai kinh ngạc.

Mạc Phàm không thèm trả lời gã. Hắn bóp nát viên ngọc giản.

Vụt!

Một luồng ánh sáng chiếu lên không trung, hình thành một bức màn ánh sáng khổng lồ. Trong hình ảnh, Thẩm Vô Nhai đang đứng trong mật thất dưới lòng đất, xung quanh là xác chết của các trưởng lão mất tích bí ẩn. Gã đang cười man dại, tự tay khắc trận văn Huyết Luyện Đại Trận, miệng lẩm bẩm: "Luyện hóa toàn tông, giúp ta thành Nguyên Anh! Các ngươi chết rất có giá trị!"

Hình ảnh chân thực đến từng chi tiết. Giọng nói của Thẩm Vô Nhai không thể làm giả.

Toàn trường xôn xao. Sự nghi ngờ gieo rắc.

"Đó… đó là Đại trưởng lão đã mất tích ba tháng trước!"

"Trời ơi! Tông chủ muốn giết chúng ta để luyện đan?!"

"Không thể nào! Tông chủ nhân từ…"

"Tin hay không, tùy các ngươi. Nhìn dưới chân đi!" Mạc Phàm lạnh lùng quát.

Như để chứng minh lời hắn, Thẩm Vô Nhai biết âm mưu bại lộ, gã không giả vờ nữa. Gã gầm lên điên cuồng, hai tay kết ấn: "Huyết trận, khởi!"

Ầm ầm!

Mặt đất rung chuyển. Những đường vân màu đỏ máu bùng cháy dữ dội. Một màn sương máu tanh nồng từ dưới đất bốc lên. Mấy đệ tử đứng gần trận nhãn lập tức thét lên thảm thiết, da thịt họ tan chảy, hóa thành dòng máu đỏ chảy về phía đài cao.

"A! Cứu tôi!"

"Là thật! Tông chủ muốn giết chúng ta!"

"Chạy mau!"

Quảng trường đại loạn. Đệ tử dẫm đạp lên nhau chạy trốn. Các trưởng lão nội môn nhận ra mình cũng là vật tế, lập tức nổi giận, ra tay tấn công hộ vệ của Thẩm Vô Nhai. Nội loạn bùng nổ.

"Lũ kiến hôi! Các ngươi nên vinh hạnh vì được hiến dâng cho ta!" Thẩm Vô Nhai cười điên cuồng. Gã hút lấy huyết khí đang bay lên, tu vi nửa bước Nguyên Anh bắt đầu tăng vọt, chạm đến ranh giới đột phá.

"Thẩm Vô Nhai! Nợ máu ba kiếp, hôm nay trả đủ!"

Mạc Phàm đạp đất xông lên. Hắn như một tia chớp xám, lao thẳng lên đài cao.

"Rác rưởi! Cản ta đột phá, chết!" Thẩm Vô Nhai gầm lên. Gã vung tay, chín con huyết long ngưng tụ từ máu bay lượn, gầm rú lao về phía Mạc Phàm.

Đây là tuyệt kỹ của Thẩm Vô Nhai: Cửu Long Huyết Sát. Kiếp trước, Mạc Phàm đã chết dưới chiêu này một lần. Hắn biết rõ điểm yếu của nó.

Mạc Phàm không lùi. Hắn nghiêng người sang trái ba tấc, cúi đầu né tránh đầu con huyết long thứ nhất, kiếm trong tay đâm thẳng vào mắt con thứ hai. Tiếp đó, hắn xoay người, chân đạp lên lưng con thứ ba, mượn lực vọt lên cao.

Động tác của hắn chuẩn xác như đã luyện tập hàng vạn lần. Hắn đi xuyên qua kẽ hở của chín con huyết long một cách không tưởng.

"Sao có thể?!" Thẩm Vô Nhai trợn tròn mắt. Chiêu này gã chưa từng thi triển trước mặt ai. Sao tên tiểu tử này lại biết rõ sơ hở của nó như vậy?

Gã không biết, Mạc Phàm đã dùng mạng sống của ba kiếp để đổi lấy sự hiểu biết tuyệt đối về gã.

"Chết đi!"

Mạc Phàm đã áp sát. Kiếm mang theo luồng sáng xám tro của Luân Hồi Ấn, đâm thẳng vào ngực Thẩm Vô Nhai.

Thẩm Vô Nhai vội vàng ngưng tụ hộ thể tinh cương. Nhưng kiếm của Mạc Phàm chứa đựng sức mạnh phá hủy nhân quả. Luân Hồi lực lượng bỏ qua phòng ngự vật lý, trực tiếp chém vào linh hồn gã.

Xoẹt!

Kiếm ngập sâu vào ngực trái Thẩm Vô Nhai.

"Ngươi…" Thẩm Vô Nhai phun ra một ngụm máu đen. Gã cảm nhận được sinh mệnh lực của mình đang bị hút cạn một cách điên cuồng. Trận pháp dưới chân mất đi sự điều khiển, bắt đầu sụp đổ.

"Ngươi đã giết ta ba lần. Đây là lần thứ tư chúng ta gặp nhau, và là lần cuối cùng của ngươi." Mạc Phàm ghé sát tai Thẩm Vô Nhai, thì thầm.

Thẩm Vô Nhai trợn mắt kinh hãi. Gã không hiểu ý của Mạc Phàm. Nhưng gã không còn cơ hội để hiểu nữa.

Mạc Phàm rút kiếm. Đầu của Thẩm Vô Nhai bay lên cao, máu phun như mưa.

Tông chủ Thanh Vân Tông, nửa bước Nguyên Anh cường giả, chết!

Cả quảng trường im phăng phắc. Trận pháp dừng hoạt động. Sương máu tan đi. Hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về phía thiếu niên đứng trên đài cao, tay cầm thanh kiếm rỉ sét nhỏ máu.

Mạc Phàm không quan tâm đến họ. Hắn cúi xuống, tháo chiếc nhẫn trữ vật trên ngón tay Thẩm Vô Nhai.

Thần thức quét qua. Bên trong có một viên đan dược màu tím đậm, tỏa ra hào quang dịu nhẹ – Nguyên Anh Đan phẩm chất hoàn mỹ. Bên cạnh đó là một bình ngọc chứa Huyết Tinh Nguyên chắt lọc từ linh mạch của tông môn.

Đây là tài nguyên tối cao mà Thẩm Vô Nhai đã tích lũy cả đời để đột phá. Giờ đây, tất cả thuộc về Mạc Phàm.

Mạc Phàm ngước nhìn bầu trời. Mây đen bắt đầu tản ra, để lộ những tia nắng đầu tiên. Luân Hồi Ấn trong đan điền của hắn khẽ rung động, phát ra tiếng reo vui. Nhân quả xáo trộn, vận mệnh của hắn đã rẽ sang một hướng hoàn toàn mới.

Hắn không còn là con cờ bị người ta đẩy xuống vực sâu nữa.

Mạc Phàm khoanh chân ngồi xuống ngay trên đài cao đổ nát. Hắn nuốt viên Nguyên Anh Đan, mở bình Huyết Tinh Nguyên ra, bắt đầu luyện hóa.

Một luồng khí thế kinh thiên động địa từ người hắn bùng phát, phóng thẳng lên chín tầng mây. Thiên kiếp đang ngưng tụ. Hắn chuẩn bị bước vào Nguyên Anh kỳ, chân chính nghịch thiên cải mệnh, làm chủ vận mệnh của bản thân.