Chương 1: Chương 1: Lời mời lúc nửa đêm
Chiếc xe bán tải hai cầu của Nam gầm rú, cố bám chặt lấy mặt đường đất đỏ trơn trượt đang bị sương mù nuốt chửng. Đèn pha chiếu ra hai luồng sáng vàng đục, chỉ đủ để thấy vạt cỏ dại sũng nước bên mép vực sâu. Phía sau xe, tiếng cành cây khô quệt vào thùng tôn nghe ken két như móng tay cào.
"Chúng ta sắp đến chưa, Nam? Tớ lạnh quá." Linh co rúm người ở ghế sau, hai tay siết chặt chiếc áo khoác phao. Khuôn mặt cô tái nhợt dưới ánh sáng mờ nhạt từ màn hình điện thoại đang báo "Không có dịch vụ".
"Sắp rồi. Theo bản đồ thì rẽ qua khúc cua này là tới homestay 'Ngàn Sương'." Nam căng mắt nhìn kính chắn gió, gạt nước chạy hết công suất vẫn không ngăn nổi những vệt nước mưa loang lổ. Giọng anh trầm xuống, cố tỏ ra bình tĩnh nhưng những ngón tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch đã tố cáo sự căng thẳng bên trong.
Khánh ngồi ở ghế phụ, mắt đăm đăm nhìn vào khoảng không vô định phía trước. Anh không nói một lời nào kể từ khi chiếc xe bắt đầu leo dốc lên đỉnh núi này. Trong túi áo khoác của Khánh là một phong thư màu đen bằng giấy mỹ thuật dày, bên trong chỉ vỏn vẹn một tấm thiệp viết tay bằng mực đỏ: *“Năm năm là quá đủ cho một sự lãng quên. Hãy tụ họp tại Ngàn Sương vào đêm rằm tháng Mười. Kẻo người dưới suối vàng lạnh lẽo.”*
Không có chữ ký. Nhưng cả sáu người bọn họ—Nam, Khánh, Linh, Vy, Tuấn và Hà—đều nhận được bức thư y hệt, được gửi đến tận nhà riêng vào cùng một ngày. Sự tò mò xen lẫn mặc cảm tội lỗi từ quá khứ đã kéo họ trở lại bên nhau, tìm đến nơi khỉ ho cò gáy này.
"Thật là một ý tưởng điên rồ," Vy tặc lưỡi, giọng mỉa mai phá tan bầu không khí ngột ngạt. Cô đang ngồi giữa Linh và Hà. Vy đưa ngón tay sơn đỏ gõ gõ lên cửa kính xe. "Nếu đây là một trò đùa của ai đó để kỷ niệm ngày mất của An, tớ thề sẽ tát thẳng vào mặt kẻ đó."
Nghe đến cái tên "An", cả xe bỗng chốc im bặt. Ngay cả Tuấn, người nãy giờ vẫn cố tỏ ra vô tư bằng cách nhai kẹo cao su nhóp nhép ở hàng ghế sau cùng, cũng dừng lại. Năm năm trước, An—cô bạn thân nhất trong nhóm của họ—đã gieo mình xuống hồ nước lạnh buốt ngay trong đêm cắm trại tốt nghiệp. Cảnh sát kết luận là tự tử do trầm cảm, nhưng năm người còn lại đều biết rõ, cái chết của An có liên quan đến một bí mật mà họ đã thề sẽ mang xuống mồ.
"Đừng nhắc đến cậu ấy nữa, Vy," Hà khẽ nói, giọng run rẩy. Cô là người yếu đuối nhất nhóm, đôi mắt lúc nào cũng ươn ướt như sắp khóc. Hà ôm khư khư chiếc ba lô trước ngực, như thể đó là tấm lá chắn duy nhất bảo vệ cô khỏi bóng tối đang bủa vây bên ngoài.
Chiếc xe đột ngột khựng lại. Ánh đèn pha rọi thẳng vào một cánh cổng gỗ cũ kỹ, xập xệ nằm khuất sau những tán thông già cổ thụ. Phía trên cổng, một tấm biển gỗ treo nghiêng ngả, khắc ba chữ đã phai màu: *Homestay Ngàn Sương*.
Nằm biệt lập trên đỉnh núi, ngôi nhà là một công trình kiến trúc hai tầng kiểu Pháp cổ, tường đá xám xịt bám đầy rêu phong. Những ô cửa kính tối đen như những con mắt vô hồn đang trừng trừng nhìn những kẻ lữ hành không mời mà đến. Sương mù dày đặc bao quanh ngôi nhà, biến nó thành một ốc đảo cô độc giữa đại ngàn âm u.
"Đến nơi rồi," Nam thở phào, tắt máy xe.
Tiếng động cơ vừa lịm đi, không gian lập tức bị bao trùm bởi tiếng gió hú ghê rợn qua các khe đá và tiếng mưa bắt đầu nặng hạt. Cả nhóm nhanh chóng ôm hành lý chạy vội vào hiên nhà.
Cửa chính không khóa. Nam đẩy nhẹ, cánh cửa gỗ dày nặng phát ra tiếng *nặng nề* kéo dài rồi mở toang. Bên trong tối om và lạnh lẽo hơn cả ngoài trời. Mùi gỗ mục ẩm mốc xộc thẳng vào mũi khiến Linh ho sặc sụa.
"Có ai ở nhà không?" Tuấn hét lớn, giọng anh dội lại từ những bức tường đá cao vút.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng lách cách của những hạt mưa nện liên hồi lên mái tôn giả ngói phía trên.
Nam bật đèn pin điện thoại, quét một vòng quanh phòng khách. Căn phòng được bài trí sơ sài với một bộ sofa da đã sờn rách, một lò sưởi trống không đầy tro tàn, và nổi bật nhất là chiếc đồng hồ quả lắc bằng gỗ mun cao hơn hai mét đặt ở góc phòng. Tiếng tích tắc của nó chậm rãi, nặng nề như nhịp tim của một gã khổng lồ đang hấp hối.
"Nhìn kìa," Khánh chỉ tay lên chiếc bàn gỗ dài giữa phòng.
Trên bàn có một ngọn nến lớn đã được thắp sẵn từ bao giờ, ngọn lửa vàng vọt nhảy múa tạo nên những chiếc bóng vặn vẹo trên tường. Cạnh ngọn nến là một bình trà vẫn còn bốc khói nghi ngút và sáu chiếc ly thủy tinh xếp thành vòng tròn hoàn hảo. Giữa vòng tròn ly là một mảnh giấy nhỏ ghi: *“Chào mừng trở về. Hãy tự nhiên như ở nhà.”*
"Chuyện này… chuyện này thật quái dị," Linh lắp bắp, lùi lại một bước, đụng trúng ngực Tuấn. "Ai đã chuẩn bị những thứ này? Quản gia đâu? Người gửi thư đâu?"
"Chắc là người quản lý homestay thôi," Tuấn cố trấn an, dù chính anh cũng cảm thấy sống lưng lạnh toát. "Có lẽ họ ra ngoài có việc và biết chúng ta sẽ đến muộn nên chuẩn bị trước trà nóng. Lên núi sương mù thế này, uống chút trà cho ấm người đi."
"Tớ không uống đâu," Vy khoanh tay, mắt dò xét xung quanh. "Tớ muốn nhận phòng và đi ngủ. Nơi này làm tớ nổi da gà rồi."
Đúng lúc đó, một tiếng sấm nổ vang trời như muốn xé toạc bầu khí quyển. Cả ngôi nhà rung chuyển bần bật. Ngay sau tiếng sét, ánh sáng yếu ớt từ chiếc bóng đèn huỳnh quang duy nhất trên trần nhà chớp nháy vài nhịp rồi tắt ngúm. Bóng tối đặc quánh lập tức ụp xuống.
"Á!" Hà hét lên kinh hoàng, ngã quỵ xuống sàn nhà.
"Bình tĩnh! Chỉ là mất điện thôi!" Nam lớn tiếng trấn an, đồng thời bật đèn pin điện thoại lên. Nhưng vừa bật lên, anh liền phát hiện ra một điều đáng sợ: vạch sóng điện thoại trên góc màn hình đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là dòng chữ *“Không có dịch vụ”*.
"Mọi người kiểm tra điện thoại xem có sóng không?" Nam hỏi, giọng bắt đầu run.
"Không có."
"Của tớ cũng mất sạch rồi."
"Không có cả sóng 4G lẫn cuộc gọi khẩn cấp."
Năm người nhìn nhau qua ánh sáng xanh xao từ năm màn hình điện thoại. Sự hoảng loạn bắt đầu nhen nhóm và lan nhanh như một dịch bệnh. Họ đang ở trên đỉnh núi cao gần hai ngàn mét, đường đèo sạt lở, giông bão gầm rú bên ngoài, mất điện hoàn toàn và không có bất kỳ phương tiện liên lạc nào với thế giới bên ngoài. Họ đã bị cô lập hoàn toàn.
"Chúng ta phải quay về thôi," Linh khóc nấc lên. "Tớ không muốn ở lại đây. Có cái gì đó không đúng. An… An đang ở đây…"
"Đừng nói nhảm!" Vy gắt lên, nhưng giọng cô cũng lạc đi vì sợ hãi. "An chết năm năm rồi! Cậu ấy không thể ở đây được!"
"Nhưng ai đã gửi những bức thư đó?" Hà run rẩy hỏi. "Ai biết về chuyện năm năm trước mà hẹn chúng ta đến đây?"
Khánh tiến lại gần chiếc đồng hồ quả lắc lớn ở góc phòng. Anh nhìn chằm chằm vào mặt số tròn bằng đồng đã xỉn màu. Kim giờ và kim phút đang chỉ đúng vị trí mười một giờ đêm. Tiếng tích tắc của nó dường như càng lúc càng lớn hơn, lấn át cả tiếng mưa gió gầm rú bên ngoài.
*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*
"Có lẽ chúng ta nên lên lầu tìm phòng nghỉ và đợi đến sáng," Nam đề xuất, cố gắng giành lại vai trò thủ lĩnh. "Bão thế này, quay xe xuống dốc đèo lúc nửa đêm là tự sát. Sáng mai khi trời sáng và bão tan, chúng ta sẽ lập tức rời khỏi đây."
Không ai phản đối. Trong hoàn cảnh này, đó là lựa chọn hợp lý duy nhất, dù trong lòng mỗi người đều dấy lên một nỗi bất an kinh hoàng.
Họ lục tìm trong phòng khách và thấy một hộp diêm cùng vài cây nến dự phòng. Nam đi đầu, tay cầm cây nến đang cháy dở, dẫn cả nhóm bước lên cầu thang gỗ dẫn lên tầng hai. Mỗi bước chân của họ đều khiến những bậc thang gỗ cũ kỹ phát ra tiếng kêu *kẽo kẹt* ghê rợn, như thể cấu trúc của ngôi nhà có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Hành lang tầng hai tối tăm và sâu hun hút. Có bốn phòng ngủ nằm đối diện nhau qua một lối đi hẹp. Không khí ở đây thậm chí còn loãng và lạnh hơn dưới nhà.
"Nam và Tuấn một phòng. Linh và Hà một phòng. Tớ và Khánh một phòng," Vy phân chia nhanh chóng. Cô không muốn ở một mình trong cái không gian quỷ dị này.
"Được rồi, mọi người vào phòng khóa chặt cửa lại. Có chuyện gì thì hét thật to," Nam dặn dò.
Sau khi phân chia phòng, mọi người nhanh chóng rút vào không gian riêng của mình. Tiếng khóa cửa *cạch cạch* vang lên liên tiếp dọc hành lang, như những chiếc khóa xích giam cầm họ vào nỗi sợ hãi của chính mình.
Trong căn phòng của Linh và Hà, hai cô gái nằm sát vào nhau trên chiếc giường đệm lò xo cũ kỹ. Ánh nến leo lét đặt trên chiếc bàn cạnh giường hắt những chiếc bóng méo mó của họ lên trần nhà.
"Hà này," Linh thì thầm, mắt nhìn đăm đăm vào trần nhà tối đen. "Cậu có nghĩ… người gửi thư là một trong số năm người bọn mình không?"
Hà im lặng một lúc lâu. Tiếng mưa đập vào cửa sổ kính như tiếng gõ cửa của một vị khách không mời. "Tớ không biết, Linh ạ. Nhưng tớ cảm thấy… có ai đó đang nhìn chúng ta. Từ lúc bước vào ngôi nhà này, tớ luôn có cảm giác có một ánh mắt bám theo sau lưng."
Linh rùng mình, kéo chăn trùm kín đầu.
Ở phòng bên cạnh, Khánh đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt ngoài kia. Những tia chớp thỉnh thoảng rạch ngang bầu trời, chiếu sáng những ngọn thông đang điên cuồng chao đảo trong gió bão.
"Cậu đang nghĩ gì thế?" Vy ngồi trên giường, ôm gối hỏi.
"Tớ đang nghĩ về bức thư," Khánh nói, giọng trầm ngâm. "Kẻ gửi thư biết rất rõ về chúng ta. Hắn biết chúng ta đã cố gắng quên đi An như thế nào. Hắn muốn chúng ta phải trả giá."
"Chúng ta không làm gì sai cả!" Vy gắt lên, giọng pha chút giận dữ để che giấu sự sợ hãi. "Cái chết của An là tai nạn… hoặc là do cậu ấy tự chọn. Chúng ta chỉ… chỉ không cứu kịp thôi."
"Cậu tự lừa dối mình được bao lâu nữa, Vy?" Khánh quay lại nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng dưới ánh nến. "Chúng ta đã bỏ mặc cậu ấy. Vì danh tiếng, vì tương lai của chính mình. Tất cả chúng ta đều là kẻ sát nhân."
Vy im lặng, quay mặt đi chỗ khác. Lời buộc tội của Khánh như một nhát dao đâm trúng vết thương lòng mà cô đã cố gắng băng bó suốt năm năm qua.
Thời gian trôi qua nặng nề. Cơn bão ngoài kia vẫn không có dấu hiệu hạ nhiệt. Tiếng gió rít qua những khe cửa hở nghe như tiếng khóc than oán hận của một linh hồn oan khuất.
*Boong… Boong… Boong…*
Tiếng chuông từ chiếc đồng hồ quả lắc dưới phòng khách đột ngột vang lên, phá tan sự tĩnh lặng chết chóc của ngôi nhà. Tiếng chuông trầm đục, vang vọng khắp các ngóc ngách, dội vào tai sáu người bạn đại học.
Mười hai giờ đêm. Giờ của quỷ dữ.
Cùng lúc đó, từ phía cuối hành lang tầng hai, một tiếng *rầm* lớn vang lên, tiếp theo là tiếng bước chân nặng nề, lê lết trên sàn gỗ.
*Kẹt… Kẹt… Kẹt…*
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần hơn, dừng lại ngay trước cửa phòng của Nam và Tuấn.
Cả nhóm nín thở trong phòng của mình, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ai đó… hoặc cái gì đó… đang ở ngoài hành lang.